02/07/2026

Nhìn tờ cáo phó, nghĩ về chữ Thọ

 Nhờ ChatGPT sắp xếp đoạn, thêm chữ cho xuôi, mượt và biên tập.

 


 

Tranh do ChatGPT tạo

 Hôm qua lại nhận được một tin buồn. Nhìn tờ cáo phó, mình không ngạc nhiên, bởi cũng gần trăm tuổi rồi. Già yếu, bệnh tật quấn thân, khổ mình, lụy người tâm muốn chết là có.

Cáo phó như tờ giấy trích ngang một đời người, dù hình thức có thế nào cũng chỉ là báo tin một người đã về cõi vĩnh hằng, xa lìa trần gian, mọi sự rồi cũng không liên quan nữa.

Nhìn vài dòng ngắn ngủi ấy mới thấy, cả một đời người cuối cùng cũng thu lại trong mấy con số và vài câu chữ. Bao bon chen, hơn thua, giận hờn rồi cũng theo người nằm xuống. Chỉ có những gì đã sống với người khác còn ở lại trong ký ức của họ.

Chuyện sống - chết ở đời là lẽ đương nhiên. Sinh ra là đã bắt đầu đi trên con đường ấy. Con người trải qua xuân, hạ, thu, đông; sinh, lão, bệnh, tử - vòng tuần hoàn ai tránh khỏi. Có người sống thọ rồi thanh thản về với tổ tiên, cũng có người mang bệnh mà ra đi. Gương mặt cũ nhường chỗ cho gương mặt mới, thế hệ này nối tiếp thế hệ kia.

Thọ là khi còn sức khỏe để tự lo cho mình, minh mẫn để giao tiếp với đời (Khang - Mẫn), chứ chân yếu, tay mềm, nói lăng phều phào, quên trước lẫn sau khổ lắm.

Ai chả muốn sống lâu, sống thọ nhưng rồi thực tế là có mấy ai trăm tuổi còn khang mẫn, mấy ai trăm tuổi mà có người chăm nom tử tế hoặc có nguồn tài chính dồi dào để lo thân.

Có lẽ, điều đáng quý không phải là sống được bao nhiêu tuổi, mà là sống đến tuổi nào vẫn còn khỏe để tự lo cho mình, còn minh mẫn để nhận ra người thân, còn đủ vui để thấy cuộc đời vẫn đáng sống. Khi ấy, chữ Thọ không chỉ được đếm bằng năm tháng, mà còn được đo bằng chất lượng của những ngày còn lại.

Nghĩ vậy nên đầu xuân năm mới, mình vẫn xin hai chữ "Khang - Mẫn" treo cạnh bàn thờ. Với mình, có được hai chữ ấy thì chữ Thọ đã đủ đầy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét