Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn học - Nghệ thuật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn học - Nghệ thuật. Hiển thị tất cả bài đăng

24/01/2026

Mùa chim én bay

Thơ:     Diệp Minh Tuyền

Phổ nhạc:    Hoàng Hiệp 

 

Khi gió đồng thơm ngát

Hương lúa chín ngọt ngào

Rợp trời chim én liệng

Cho lòng anh nôn nao

Tiếng chim vườn xôn xao

Sắc hoa vàng ngây ngất

Nắng trời đường tươm mật

Nên bỗng vàng long lanh

Cây nẩy đầy chồi xanh

Nhiều như niềm khát vọng

Mây trắng bay yên lành

Đẹp như điều mơ mộng

Em chợt đến bên anh

Dịu dàng như cơn gió

Và lòng anh để ngỏ

Cho tình em mơn man

Em là cánh én mỏng

Chao xuống giữa đời anh

Cho lòng anh xao động

Thành mùa xuân ngọt ngào

Én về én lại xa

Mùa xuân không ở lại

Bên anh em gần mãi

Nên đời vẫn xuân trào

(1979)

25/11/2025

Nhạc phẩm: Linh hồn tượng đá

 

Bài hát Linh hồn tượng đá được phát hành vào năm 1970, do 3 nhạc sĩ Lê Dinh, Minh Kỳ Anh Bằng sáng tác.

Hoàn cảnh của bài hát: 3 nhạc sỹ đi Vũng Tàu tìm cảm hứng sáng tác. Tình cờ gặp 3 cô sinh viên Mai, Bích và Dung cũng từ Sài Gòn ra tìm vật phẩm biển…

Vì thế, nhạc phẩm Linh hồn tượng đá có tên tác giả là Mai Bích Dung làm người hâm mộ khó hiểu.

Lời bài hát Linh Hồn Tượng Đá:

Trên dốc đá tôi tình cờ quen nàng

Ngồi bên nhau gọi tên nhau để rồi xa nhau

Em đã đến và đã đến như áng mây

Như cánh chim bay qua bầu trời

Ôi hình hài một vài giờ vui

 

Tôi muốn nói lên trọn lời êm đềm

Kề tai em bằng con tim một người yêu em

Trưa nắng cháy sợ gió núi xô sóng khơi

Tan vỡ mau nên tôi nghẹn lời

Ôm cuộc đời vạn phần lẻ loi

 

Em ơi, em ơi thời gian gần gũi

Nào được bao nhiêu

Mà khi rời gót lòng đầy cô liêu

Nên xa em rồi tôi nhớ em đời

 

Em ơi, em ơi thà không gặp gỡ

Thà đừng quen nhau

Đừng cho hình bóng, đừng nhìn nhau lâu

Tôi không ôm ấp kỷ niệm đớn đau

 

Tôi đứng đó như hình một pho tượng

Chờ ai đây đợi ai đây và tìm ai đây

Nghe nuối tiếc gào thét giữa muôn sóng khơi

Nghe trái tim rung lên bồi hồi

Mong gì gặp lại lần thứ hai.

 



 

 

 

10/06/2025

Tiếng Việt

 Lưu Quang Vũ

 


Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

“Đá cheo leo trâu trèo trâu trượt...”
Đi mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Đây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ ngoài khơi nhiều kẻ nhận
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.

Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.

Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Điều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu?

Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi tiếng Việt xót xa tình...