Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng

04/05/2026

Lạ miệng mì vằn thắn

 

Uông Triều

 


 

Mì vằn thắn nguyên gốc ở đất Quảng Đông, Trung Quốc, được đưa vào Hà Nội khoảng những năm ba mươi của thế kỉ trước. Từ một món ăn của người Hoa, lâu ngày trở nên phổ biến ở Thủ đô.

Hà Nội có cái lợi thế là Thủ đô của cả nước, tinh hoa các nơi đổ về, món ngon khắp miền tụ họp, thậm chí có những thứ có nguồn gốc nước ngoài, lâu ngày cũng thành món quen thuộc của người Hà Nội. Với lịch sử gần trăm năm ở một vùng đất mới, mì vằn thắn đã có những thay đổi nhất định cho hợp với khẩu vị người Việt hoặc người Việt ăn mãi rồi thành quen.

Trong các trang miêu tả của các nhà văn tiền chiến, thế hệ những Thạch Lam, Nguyễn Tuân, Tô Hoài… người ta thường hay nhắc đến những gánh hàng vằn thắn của những chú khách. Đêm đông lạnh giá, mưa phùn bay bay, nghe những tiếng rao hàng xa lắc gợi một cảm giác thảng thốt nhớ mong. Ăn một bát vằn thắn vào lúc đêm muộn có cái dư vị là lạ của thời gian, không gian hòa trộn.

Giờ thì những gánh hàng rong bán đêm như thế không còn nữa, những hàng vằn thắn ở trong những cửa hiệu hẳn hoi, có chỗ sang trọng như một món ăn được tôn vinh xứng đáng, có chỗ dân dã, giản dị, không khác những hàng quà rong xưa là mấy.

Nhưng là món ăn nhập Việt, trước hết cũng cần biết vài ý niệm về hàng quà trước khi thưởng thức một bát vằn thắn ngon miệng ở phố xá Hà Nội hôm nay.

Sợi mì vằn thắn được làm bằng bột mì trộn với trứng gà, yêu cầu khắt khe là không được cho nước dính vào. Mì khi cán mỏng được thái nhỏ như sợi miến ta, cuộn mì vàng ruộm, sáng là đạt yêu cầu. Trước đây thì các nhà hàng tự làm, nay thì thứ mì này và các loại vỏ bánh khác rất dễ mua sẵn trên phố Lương Văn Can.

Thịt băm, gia vị bọc trong cái vỏ bột mì mỏng gọi là sủi cảo. Sủi cảo có thể luộc hoặc chiên. Nếu nhân sủi bằng tôm thì gọi là há cảo. Há cảo ăn giòn thuộc loại thượng hạng nhưng bây giờ rất ít hàng có há cảo, có lẽ vì tôm luôn đắt hơn thịt và làm cầu kì hơn.

Thứ thịt quay tẩm với các loại gia vị, rượu, mật ong người Hoa gọi là xá xíu, xá xíu sẽ được thái mỏng thả vào bát mì. Còn các nguyên liệu khác thì cơ bản giống món Việt, ta sẽ đi vào cụ thể khi điểm qua những hàng mì vằn thắn có tiếng ở đất Hà Nội.

Một hàng vằn thắn được nhiều người biết tiếng là hàng mì ở phố Đinh Liệt, rất gần với Hồ Gươm. Hàng mì này nhỏ, sạch sẽ, có biển hiệu sang trọng, bắt mắt, góp phần tôn vinh món ăn và được khá nhiều người ưa chuộng.

Bát mì của nhà hàng này có gần như đầy đủ các nguyên liệu mà một bát mì cần có. Một vắt mì ươm vàng, giòn dai. Mấy miếng gan thái mỏng, miếng bóng bì, cải cúc, hẹ. Sủi thì có cả sủi chiên và sủi luộc, nấm hương, một phần tư quả trứng…

Xin tạm dừng ở chỗ này đôi chút để so sánh mì vằn thắn với món phở của người Việt, dù sự so sánh khá khiên cưỡng nhưng vì cả hai đều là món nước, ăn nóng, đối chiếu cũng là một sự thú vị giữa món Hoa và món Việt.

Về màu sắc thì bát mì vằn thắn vượt trội hơn so với phở. Bát mì vằn thắn để yên lặng thì giống một bức tranh tĩnh vật nhiều màu sắc. Vắt mì vàng tươi, miếng sủi chiên vàng rộm, sủi luộc trong suốt, miếng gan tím thẫm, trứng luộc trắng ngọc, lá hẹ xanh và cái cùi tôm đỏ ửng như một điểm nhấn hấp dẫn.

Phở thì màu sắc đơn giản hơn, chỉ có màu trắng của mì, màu vàng của da gà hoặc hơi đỏ của thịt bò tái (tùy theo loại phở) và thêm vài cọng hành xanh. Nhưng nếu so về độ ngọt của nước dùng thì phở vượt hơn mì vằn thắn. Phở có vị ngọt đậm của xương ninh, mùi “đạm” nhiều hơn, mì vằn thắn vị ngọt không đậm bằng phở, không rõ mùi vị của xương ninh, độ riêu cua màu mỡ thì phở luôn vượt mì vằn thắn.

Thêm một đặc điểm khác biệt nữa, bát phở dùng hành, vằn thắn dùng hẹ nhưng vằn thắn còn có thêm rau, thông dụng nhất là rau cải chần. Cách ăn mì vằn thắn theo những người sành ăn thì không chan nước ngập hết để vắt mì nhô lên một chút thêm có độ dai giòn, còn phở thì cứ việc chan ngập. Bát phở thì nước dùng nóng rẫy vì còn phải làm chín miếng thịt bò, còn với mì vằn thắn, nếu nước nóng quá các sợi mì sẽ dính vào nhau và làm mất độ giòn.

Quay lại hàng mì phố Đinh Liệt, dù bát mì ở đây khá chuẩn nhưng lại thiếu một nguyên liệu quan trọng là con tôm nõn đỏ ửng nhưng dù thế, nó đã là hàng mì khá ưng ý và giống các hàng khác là không có há cảo.

Một hàng mì vằn thắn đậm chất phố cổ và đúng cái kiểu dân dã của ẩm thực đường phố Hà Nội là quán mì ở phố Hàng Chiếu, gần Ô Quan Chưởng. Hàng mì này bé tí, chật chội nhưng treo rất nhiều đèn lồng đỏ và dày đặc chữ Hán. Một điều khá thú vị là cô chủ hàng này thường mặc một bộ sường xám màu đỏ rất bắt mắt, cậu chủ mặc đồ trắng kiểu Hoa, hai cô cậu xuất hiện ở quán như một nét thú vị mà nhớ tới cái thời xa xưa nào đó.

Bát mì ở Hàng Chiếu cơ bản cũng giống bát mì ở Đinh Liệt nhưng nước dùng đậm hơn một chút. Mì Hàng Chiếu không có miếng gan luộc như bên Đinh Liệt nhưng bù lại hàng này có một con tôm nõn khá to, đỏ au. Những khi quán đông quá, khách ăn phải ngồi vỉa hè mà ngắm Ô Quan Chưởng ngay gần đó. Về giá cả thì mì Hàng Chiếu mềm hơn Đinh Liệt một chút.

Một hàng vằn thắn nữa mà tôi biết là hàng mì ở trong con ngõ trên phố Huỳnh Thúc Kháng. Hàng này, ngoài mì vằn thắn còn có phở chua nữa, phở chua sẽ nói ở một bài khác. Bát mì ở đây không quá đặc biệt dù mọi người cho rằng chủ hàng là Hoa kiều. Điều khác một chút là miếng sủi chiên nhà hàng không cho luôn vào bát mà để ra ngoài đĩa, vẻ bề ngoài thì giống một cái bánh gối nhỏ. Thêm một khác biệt nhỏ là miếng sủi cảo có mùi gia vị đậm hơn những hàng khác, dù vẫn không có tôm nõn và há cảo, tuy thế quán khá đông khách và có khi phải ngồi ngoài vỉa hè.

Nói thế nhưng tôi không thể đủ sức ăn hết những hàng mì vằn thắn ở Hà Nội được, có thể có những hàng ngon, ưng ý hơn và khẩu vị của mỗi người cũng khác, chẳng vì thế mà bảo là hàng mình ăn là ngon nhất được. Ừ, thì tạm bằng lòng thế đã.

 

02/03/2026

Lan man về Nước Mắm

 

 

Tranh nhờ Gemini tạo

 Có những "cơn nghiện" rất lành và cũng rất Việt. Với mình, đó là nước mắm. Mọi người hay bảo món này chấm sốt này mới hợp, món kia phải dùng tương nọ mới ngon, nhưng riêng mình, từ miếng bánh chưng ngày Tết, miếng thịt gà luộc, rồi đến thịt ba chỉ, đậu rán, rau luộc... tất cả chỉ thực sự "chuẩn vị" khi có bát nước mắm màu mật ong vắt thêm nửa quả chanh và vài lát ớt đỏ cay nồng hoặc thêm chút hạt tiêu.

Thế nhưng, đi chợ mua mắm bây giờ cũng là một sự cân nhắc đầy thú vị giữa cái mình biết và cái mình chọn.

Hôm nay ra chợ, mình đứng hình mất mấy giây khi chị bán hàng đon đả chào mời chai mắm nhĩ nửa lít giá chỉ 50k.

Thú thật, mình không chọn và cái sự "chê rẻ" đó làm chị bán hàng ngạc nhiên ra mặt. Sau một hồi nâng lên đặt xuống, mình chọn chai 80k. Chênh nhau 30k, chỉ bằng một ly cà phê vỉa hè thôi, nhưng với mình, đó là khoảng cách của sự yên tâm.

Tại sao lại phải "nghi ngờ" cái rẻ? Nếu lật lại cuốn sổ tay kinh nghiệm của những ngư dân kỳ cựu vùng Nam Ô, ta sẽ thấy một thực tế đầy sức nặng: Để có được một lít nước mắm truyền thống chuẩn chỉnh, người ta cần tới 2-3kg cá cơm tươi rói cùng muối hạt tinh khiết. Cá và muối phải "vật lộn", "ôm ấp" nhau trong thùng gỗ suốt 18 đến 24 tháng ròng rã mới ra được nước mắm.

Hãy thử làm một phép tính nhỏ: Với một chum ủ 40kg cá, người thợ chỉ rút được vỏn vẹn 12 lít mắm nhĩ – thứ nước cốt tinh túy nhất, đầu tiên nhất rò rỉ qua lỗ thông dưới đáy thùng. Nếu tính giá cá cơm tươi dao động từ 40k đến 60k/kg, cộng thêm công xá, tiền hũ, tiền đợi chờ ròng rã hai năm trời... thì cái giá 80k cho nửa lít mắm thực sự là một mức giá rất sát với giá trị lao động của người làm nghề.

Nhiều người hay nhầm lẫn giữa mắm nhĩ và mắm lọc. Mắm lọc (loại 2, loại 3) là khi người ta đổ thêm nước muối vào bã cá đã rút cốt để tận dụng nốt phần cá còn lại. Nó thường mặn hơn, mùi nồng hơn và tất nhiên là rẻ hơn. Còn mắm nhĩ? Nó là sự tinh khiết, là cái hậu vị ngọt sâu của đạm cá tự nhiên mà không một loại nước chấm pha chế sẵn nào với đầy rẫy chất điều vị có thể giả mạo được.

Chọn chai mắm 80k, mình thấy lòng yên tâm. Đó không phải là chuyện khoe khoang hay sính đồ đắt tiền, mà đơn giản là mình hiểu rõ giá trị của giọt mắm mình dùng.

Mình biết cái vị đậm đà kia không đến từ hóa chất mà đến từ biển cả và sự kiên nhẫn của con người. Có những thứ không thể đốt cháy giai đoạn, cũng như việc chọn một chai mắm ngon chính là cách mình trân trọng bữa cơm của gia đình. Đừng để những nhãn mác giá rẻ đánh lừa vị giác của mình.

Vợ mình đi chợ, nhưng cái mũi và cái lưỡi của mình mới là 'vị giám khảo' khó tính nhất. Từ vị mặn mòi nồng nàn của Cát Hải hay cái ngọt hậu sâu thẳm của nước mắm Phú Quốc truyền thống, rồi Phan Thiết, 584 bây giờ, hành trình đi tìm một giọt mắm chuẩn vị sao mà khó thế. Giữa một đất nước là cái nôi của nước mắm, mà người ta phải chật vật với thật - giả để tìm lại vị xưa, âu cũng là một nỗi buồn. 

Đúng là cái "buồn" nhất của người sành ăn không phải là thiếu tiền, mà là có tiền cũng chưa chắc mua được cái Chân thật.

Chiều nay, bếp nhà lại thơm mùi mắm nhĩ. Chén nước mắm dầm ớt cay xè đặt cạnh đĩa thịt luộc bốc khói. Ăn một miếng, thấy cả vị mặn của biển, vị nắng của miền Trung ...

Hóa ra, đôi khi chỉ cần chi thêm vài chục ngàn để đổi lấy một giá trị thật, bữa cơm bỗng dưng ngon hơn hẳn. Còn bạn, chén nước mắm nhà bạn hôm nay vị thế nào?

Thêm tý:  Mấy lão cao bồi già bên phố chia sẻ:

Cầm chai mắm soi ngược lên nắng hoặc ánh đèn. Mắm nhĩ chuẩn phải trong vắt, màu nâu cánh gián sậm chứ không đục. Nếu thấy có cặn lơ lửng hay màu đỏ rực bất thường, đó có thể là phẩm màu hoặc mắm đã pha chế.

Lắc nhẹ chai, mắm nhĩ có độ đạm cao sẽ tạo ra những bọt khí nhỏ li ti, bám rất lâu vào thành chai rồi mới tan dần. Nước mắm loãng hoặc mắm công nghiệp bọt sẽ to và tan rất nhanh như nước lã.

Nghiêng chai, ta sẽ thấy nước mắm hơi sánh nhẹ, bám một lớp màng mỏng trên thành cổ chai. Đó chính là cái "tinh" của đạm cá sau hai năm trời ủ chượp.

Nước mắm ngon, đôi khi chỉ cần nhìn bằng mắt thôi đã thấy... thèm rồi!

 

Nước mắm nhĩ nhỏ tý tách vào cái tĩn bụng bầu, đất nung - ChatGPT tạo. 

Chỉ mắm thật, đủ “lực”, đủ đạm mới chịu được tĩn. Mắm loãng, mắm pha, để lâu trong tĩn là hỏng ngay.