Ảnh xin tại pintes.gov
Chuyện này tôi đọc trên
net, thấy Nhân Văn nên đem về trưng ở đây với mục đích tham khảo.
Năm ấy, con
trai tôi 26 tuổi. Một tối đang ăn cơm, vợ tôi nói:
– Sau này bố mẹ già, chắc phải nhờ đến con.
Nó đặt đũa xuống:
– Con sẽ quan tâm bố mẹ. Nhưng con nghĩ con
không có nghĩa vụ phải nuôi bố mẹ.
Vợ tôi sững lại. Tôi
biết bà buồn. Nhưng tôi bảo:
– Con nói đúng.
Hai mẹ con cùng nhìn
tôi. Tôi nói:
– Bố mẹ sinh con thì bố mẹ có trách nhiệm nuôi
con. Đó không phải một khoản cho vay để sau này tính cả vốn lẫn lãi. Con không
nợ bố tiền cơm, không nợ mẹ những đêm thức trắng. Và bố mẹ cũng không sinh con
chỉ để có người dưỡng già.
Nó im lặng. Tôi hỏi:
– Nhưng nếu một ngày mẹ già yếu, không tự chăm
sóc được, con có chăm mẹ không?
Nó đáp ngay:
– Có chứ bố.
Tôi cười:
– Thế là đủ.
Tôi kể cho nó nghe
chuyện ông nội.
Những năm cuối đời,
ông thường xuyên nằm viện. Ban ngày tôi đi làm, tối lại vào chăm. Chẳng ai bắt
tôi. Ông cũng chưa từng nói: “Tao nuôi
mày lớn, giờ mày phải trả.” Một đêm, tôi ngủ gục bên giường bệnh. Tỉnh dậy,
tôi chợt nhớ ngày nhỏ mình từng nằm viện. Khi ấy, tôi nằm trên giường, còn bố
tôi ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.
Mấy chục năm sau, hai
vị trí đổi cho nhau.
Chẳng ai nợ ai. Chỉ
là người từng chăm mình khi mình yếu nhất, đến một ngày lại cần mình ngồi cạnh.
Tôi nói với con:
– Gia đình mà cái gì cũng tính thành nợ thì
mệt lắm. Bố mẹ nuôi con rồi bắt con trả ơn là không đúng. Nhưng được yêu thương
suốt mấy chục năm rồi nghĩ mình chẳng có chút trách nhiệm nào với người đã
thương mình, cũng chưa phải là trưởng thành.
Bố chỉ mong sau này con lo cho gia đình nhỏ của con. Bố mẹ
còn khỏe thì tự lo. Khi nào bố mẹ không còn tự lo được nữa, nếu lúc ấy con còn
thương, tự khắc con sẽ biết phải làm gì.
Nhiều năm sau, con
trai tôi lập gia đình. Một hôm, nó chuyển cho tôi một khoản tiền. Tôi gửi trả.
Nó gọi:
– Sao bố không nhận?
– Bố còn làm được. Giữ mà lo cho vợ con.
Nó im lặng một lúc
rồi nói:
– Con biết con không nợ bố. Con gửi vì con
muốn gửi.
Lần ấy, tôi nhận. Không
phải vì tiền.
Mà vì tôi biết con đã
hiểu.
Cha mẹ cần học cách
yêu con cho đúng. Sinh con không có nghĩa là sở hữu cuộc đời con. Nuôi con
không phải một khoản đầu tư để tuổi già thu hồi vốn.
Nhưng người làm con
cũng cần hiểu:
Tự do không có nghĩa
là vô ơn.
Chúng ta từng được bế
khi chưa biết đi, được đút từng thìa cơm, từng có người thức trắng chỉ vì ta ho
một tiếng, đứng cửa chờ ta về giữa đêm.
Những điều ấy không
thể quy thành tiền.
Và chính vì không thể
tính thành tiền, đừng biến nó thành một món nợ.
Tình thân đẹp nhất
không phải khi cha mẹ nói:
“Bố mẹ nuôi con, con phải nuôi bố mẹ.”
Cũng không phải khi
người con nói:
“Con chẳng nợ bố mẹ gì cả.”
Mà là khi chẳng ai
đòi, nhưng vẫn có người tự nguyện cho.
Tôi chỉ mong một ngày
bố mẹ già đi, bước chậm hơn, nói một câu phải nhắc lại đôi ba lần… người con
vẫn đủ kiên nhẫn ngồi bên cạnh một chút.
Không phải vì nó
nợ.
Mà vì nó còn thương.
Chữ hiếu đẹp nhất
không phải là trả một món nợ cho cha mẹ.
Mà là khi chẳng ai
đòi, mình vẫn không nỡ quay lưng.