20/09/2026

Bàn về 36 kế của Tàu

 

Tranh do AI tạo

 

Nhân đọc sách của Ngài Nguyễn Hiến Lê nên cũng hàm hồ bình luận vài ý. Ông thường bàn giảng về Lễ nghi, Văn hóa, Giáo dục, nhưng nhiều sách của ông có bàn tới Quản lý, Quản trị. Hay lắm, tỷ như 36 kế bên Tàu. Tuy rằng mình chả áp dụng được, nhưng cũng có bi ba bi bô vài câu cho có vẻ.

36 kế từ xưa không chỉ là cẩm nang quân sự, mà còn là đỉnh cao của tâm lý học hành vi, nghệ thuật quản trị và triết lý sinh tồn. Góc nhìn này, từ lâu đã được cả Đông - Tây, Kim - Cổ tán đồng. Hiểu được 36 kế không phải để cổ súy cho sự lừa lọc, mà là để có được "tấm khiên" phòng vệ trước những cạm bẫy của cuộc đời. Nhận diện "bẫy" trong đời sống, ​Tư duy linh hoạt: 36 kế dạy ta cách xoay chuyển tình thế thay vì đối đầu trực diện khi không có lợi thế.

 36 kế không đơn thuần là "mẹo lừa đối thủ" mà là sự thấu hiểu quy luật vận động của vạn vật (tương tự như tinh thần của Kinh Dịch) là: Khi thế mạnh thì dùng kế tiến công (Thắng chiến kế, Địch chiến kế); khi thế yếu thì dùng kế hoãn binh, biến ảo hoặc thoái lui (Hỗn chiến kế, Bại chiến kế). Hoặc lấy nhu thắng cương, biến chuyển linh hoạt. Nhìn bề ngoài là binh pháp quân sự, nhưng thực chất là khả năng thích ứng với hoàn cảnh, không cứng nhắc cố chấp.

36 kế giống như một lưỡi dao hai lưỡi, tùy thuộc vào cái "Tâm" của người sử dụng như

Ở Mặt sáng (Trí tuệ & Mưu lược)Giúp con người biết giữ mình, nhìn thấu những cạm bẫy, nguy cơ xung quanh để không rơi vào thế bị động; Dạy con người cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ thay bằng sức mạnh bạo lực (như Dục cầm cố túng – muốn bắt thì tạm thả, hay Tá đao sát nhân – mượn sức người khác).

- Mặt tối (Thủ đoạn & Lợi dụng) nếu coi 36 kế là kim chỉ nam tuyệt đối cho mọi mối quan hệ nhân sinh, con người rất dễ rơi vào sự hoài nghi, tính toán thiệt hơn và thiếu đi sự chân thành. Nhìn đâu cũng thấy mưu mẹo sẽ làm mất đi cái "Tự nhiên" và sự bình an trong tâm trí.

Như mình thấy, trong 36 kế, kế cuối cùng "Tẩu vi thượng sách" là hay. Nhiều người lầm tưởng "chạy" là hèn nhát, nhưng trong binh pháp lẫn thực tế cuộc sống, biết lui đúng lúc là sự minh triết: Đứng trước ngõ hẹp hay thế trận cầm chắc thất bại, việc cố chấp lao vào chỉ mang lại tổn thất. Rút lui không phải là đầu hàng, mà là để bảo toàn năng lượng, giữ lấy cái gốc và chờ thời cơ mới. Đó là, biết buông bỏ: Đôi khi, "rút lui" khỏi một cuộc tranh cãi vô bổ, một sự ganh đua danh lợi hay một thế cờ bế tắc lại chính là cách giải thoát nhẹ nhõm nhất, trả mọi thứ về sự tĩnh lặng vốn có.

 36 kế cho ta Kỹ năng (Thuật) để sinh tồn và quản trị trong một thế giới phức tạp. Nhưng để sự quản trị đó bền vững và mang lại sự an yên, người ta vẫn cần một cái Gốc (Đạo), đó là sự chân thành, cái Tâm trong sáng và sự minh triết biết dừng đúng lúc.

Mình thấy, 36 kế là một di sản tư duy quân sự và tâm lý học rất sâu sắc. Nhưng giá trị nhất của nó không phải là dạy con người ta đi lừa gạt hay thắng thua bằng mọi giá, mà là giúp ta hiểu rõ quy luật của cuộc chơi, biết khi nào nên tiến, khi nào nên buông, và giữ cho mình sự tỉnh táo trước những biến động của dòng đời. 

 Nội dung 36 kế, kê ra đây cũng dài dòng. Với lại, inernet và AI quá phát triển nên cần kế gì hỏi cái có ngay, phải không các bạn.

18/09/2026

Heo may

 

 Tranh do AI tạo, chữ cũng vậy.

 

Thu đến âm thầm không hẹn trước,

Đi nhẹ như mây chả giã từ,

Mùa mong manh thế sao mà giữ,

Vờ hỏi han gì nữa hả Thu?

 

Thu đến, sự đời ly hay hợp

Tự hỏi tâm ta, thấy Đông về. 

 

14/09/2026

Tu Phật Là gì?

 

 

Tranh do AI tạo (chữ trong tranh do AI viết chữ Hán phồn thể, hợp với tranh thủy mặc; không tiện dịch vì làm bài viết dài, nghĩa như nội dung 3 bước tu Phật)

 

Hôm rồi, hữu duyên, được gặp Cao tăng.

Mình hỏi: "Tu Phật là gì?"

Ngài đáp: 

    “Mới đầu là bái Thần linh.

                            Sau là bái Đạo lý.

                                            Cuối cùng là bái Bản thân”. 

Mừng quá, vậy là đã đi đúng hướng. 

---

Mới đầu, bái Thần linh: Khi mới bước vào đời sống tâm linh, con người thường nhìn lên trên: Thần, Phật, Trời, Đất, tổ tiên...

Ta tin rằng có một sức mạnh lớn hơn mình, nên tìm đến để cầu xin, nương tựa, che chở. Ta ngưỡng nhìn Chư Phật như những vị thần toàn năng, phù hộ, độ trì cho ta qua cơn khốn khó.

Người mới bắt đầu tu còn cần một chỗ dựa bên ngoài để quy hướng tâm mình, để tâm được an định, nuôi dưỡng lòng tin, lòng biết ơn và sự kính sợ nhân quả. Giai đoạn này giống như em bé cần nắm tay cha mẹ để bước đi vậy. 

Sau là bái Đạo lý: Khi lòng tin đã vững, người tu bắt đầu học và hiểu giáo pháp: lý nhân quả, vô thường, vô ngã, Tứ Diệu Đế, Bát Chính Đạo... 

Bái đạo lý” là kính trọng chân lý, lấy lời Phật làm kim chỉ nam, dùng suy ngẫm và thực hành để chuyển hóa tâm. Phật từng dạy: “Hãy là ngọn đèn cho chính mình, lấy Chính pháp làm ngọn đèn.”

Lúc này, Phật không còn đơn thuần là một đối tượng để mình cầu xin, mà trở thành người chỉ đường.

Ta bắt đầu tự hỏi: Vì sao mình khổ? Vì sao mình tham? Vì sao mình sân? Vì sao một lời nói của người khác lại khiến mình đau? Mình phải sống thế nào để bớt làm khổ mình và người?

Đó đã là một bước tiến rất lớn: từ cầu bên ngoài sang sửa chính mình.

 Cuối cùng là bái Bản thân: Đây là điểm sâu sắc nhất.

Khi đã thấm nhuần đạo lý, người tu nhận ra rằng Phật tính, chân tâm vốn sẵn đủ nơi mỗi người. Không có vị Phật nào bên ngoài có thể ban cho ta giác ngộ. 

Bái bản thân” không phải là tôn thờ cái tôi, tự cao, tự đại. Mà là quay về đảnh lễ cái Phật tính thanh tịnh nơi chính mình, thứ vốn không sinh không diệt, không dơ không sạch.

Phật chỉ đường, nhưng không ai đi thay mình được.

Không ai có thể tu thay mình.

Không ai có thể làm cho lòng mình hết tham, sân, si thay mình.

Không ai có thể sống cuộc đời của mình thay mình.

Vì vậy, càng đi sâu vào đạo, người ta càng quay về quan sát chính mình.

 Ban đầu, ta nhìn lên để tìm một nơi nương tựa. Sau đó, ta nhìn vào Đạo lý để tìm cách sống. Cuối cùng, ta nhìn lại chính mình để tu sửa.

Bái Thần linh là kính sợ cái lớn hơn mình.

Bái Đạo lý là kính trọng điều đúng đắn.

Bái Bản thân là biết cúi xuống trước chính tâm mình.

Cái cuối cùng mới khó. Bởi quỳ trước tượng Phật thì dễ, cúi đầu trước cái sai của chính mình mới thật sự là tu.

Từ nương tựa bên ngoài (Thần linh) đến Hiểu giáo lý (Đạo lý) rồi Trở về giác ngộ tự thân (Bản thân).

 Âu là con đường đã có, đang đi đến đâu rồi?