09/06/2026

Đôi bờ

𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐃ũ𝐧𝐠
 

Với mình, thơ của Quang Dũng, bài nào cũng hay, cũng chan chứa tình ý.

Vậy sao lại bỏ qua bài thơ này mà không đăng.

 

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?

Sông xa từng lớp lớp mưa dài

Mắt kia em có sầu cô quạnh

Khi chớm heo về một sớm mai?

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự

Bên này em có nhớ bên kia

Giăng giăng mưa bụi qua phòng tuyến

Quạnh vắng chiều sông lạnh bến tề

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa

Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ

Thoáng hiện em về trong đáy cốc

Nói cười như chuyện một đêm mơ

Xa quá rồi em người mỗi ngả

Bên này đất nước nhớ thương nhau

Em đi áo mỏng buông hờn tủi

Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?

 1948

 

Tranh do ChatGPT tạo

 

06/06/2026

Ca khúc RỒI MAI TÔI ĐƯA EM - Nhạc sỹ Trường Sa

         Nhạc sĩ Trường Sa tên thật là Nguyễn Thìn. Ông sinh năm 1940 tại Ninh Bình. Năm 1954, ông theo gia đình di cư vào Nam. Năm 1991, ông định cư tại Canada.

Nhiều sáng tác của ông được khán thính giả khắp nơi yêu mến, như: Hành Trang Giã Từ, Chuyện Người Đan Áo, Mùa Thu Trong Mưa (1968), Xin Còn Gọi Tên Nhau (1969), Một Mai Em Đi (1970) và đặc biệt là Rồi Mai Tôi Đưa Em (1969).

Trong sáng tác của mình, nhạc sĩ Trường Sa ghi lại những dòng hoài niệm, hoài niệm về người thương, hoài niệm về những tháng ngày xa xưa, đầy yêu dấu, cũng như ghi lại những cung bậc của cuộc đời, buồn bã và hân hoan, bất hạnh và hạnh phúc, ly tan và trùng phùng. Tất cả, đều là dấu tích của những đắm đuối chất ngất, là những lời thủ thỉ của yêu thương ngập tràn, cùng những vấn vương của một thời ngọt ngào hoa mộng.

 

Rồi mai tôi đưa em xa kỷ niệm
Xin lời cuối không dối gian trong mắt em
Tình yêu cho thương đau nghe buồn thêm
Gác vắng mưa gợi miền chăn chiếu

Còn đây không gian xưa quen gót lầy
Bên hè phố cây lá thưa chim đã bay
Ngồi nghe yêu thương đi xa tầm tay
Giữa tiếng ru trầm vào cơn mê này

Chiều xưa em qua đây
Ru hồn nắng ngủ say
Lời yêu trót đong đầy
Ðón em thu mây bay
Tiễn em xuân chưa phai
Xót ngày vàng còn gì
Ðành đoạn rồi những lần chiều hẹn ước

Rồi mai chân hoang vu lên phố gầy
Tôi về nhớ trong mắt môi đã đắng cay
Còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn
Vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng

Chiều xưa em qua đây
Ru hồn nắng ngủ say
Lời yêu trót đong đầy
Ðón em thu mây bay
Tiễn em xuân chưa phai
Xót ngày vàng còn gì
Ðành đoạn rồi những lần chiều hẹn ước

Rồi mai chân hoang vu lên phố gầy
Tôi về nhớ trong mắt môi đã đắng cay
Còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn
Vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng

Còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn
Vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng

 

 


 

05/06/2026

Chuyện trên đường Phượt

 Evgenii Rozen

Mình họa của ChatGPT 

 

Câu chuyện này xảy ra với tôi và người bạn đồng hành Prokhor vào năm 2015, khi chúng tôi đang thực hiện hành trình bằng xe máy Honda Win theo tuyến Việt Nam – Singapore – Moskva.

Tôi không còn nhớ chính xác địa điểm đó ở đâu tại Việt Nam, chỉ nhớ rằng đó là một khu vực miền núi.

Hôm đó chúng tôi đang chạy xe trên một con đèo quanh co vào buổi tối thì trời bắt đầu mưa. Giao thông rất đông vì phía trước có đoạn đường đang sửa chữa. Xe ô tô, xe máy nối đuôi nhau thành một hàng dài, ai cũng phải đi rất chậm.

Trời dần tối hẳn. Con đường bắt đầu đổ dốc xuống núi. Và rồi bất ngờ, một công nhân làm đường lao ra trước mặt tôi, ra hiệu rất mạnh bằng tay yêu cầu tôi rẽ khỏi đường chính, hướng về phía một khu vực có máy móc thi công và một căn nhà tạm của công nhân.

Tôi làm theo. Prokhor cũng rẽ theo tôi.

Chúng tôi dừng xe lại. Người công nhân tiến đến và tiếp tục ra hiệu cho chúng tôi đưa xe lại gần căn nhà tạm rồi tắt máy.

Thời điểm đó Internet còn rất hạn chế. Chúng tôi không có ứng dụng dịch thuật, không có ChatGPT, cũng không có bất kỳ cách nào để giao tiếp ngoài ngôn ngữ cơ thể.

Khi chúng tôi vừa dừng xe thì trời bắt đầu đổ mưa rất lớn.

Những người công nhân nhanh chóng giúp chúng tôi mang đồ đạc từ xe vào bên trong. Chúng tôi cũng phụ họ thu dọn một số vật dụng để tránh mưa.

Trong căn nhà nhỏ đó có khoảng sáu hoặc bảy người.

Sau đó họ bắt đầu nấu bữa tối.

Chúng tôi cùng nhau ăn tối, ngồi trò chuyện đến tận khuya. Điều thú vị là họ hoàn toàn không biết tiếng Anh. Trong số tất cả các từ tiếng Anh, tôi chỉ nhớ họ biết hai từ: "yes" và "ok".

Nhưng điều đó hoàn toàn không ngăn cản việc giao tiếp.

Chúng tôi liên tục cười đùa, chỉ cho nhau xem ảnh, kể những câu chuyện bằng cử chỉ, nét mặt và vài từ đơn giản nhất có thể.

Đến tối muộn, tôi và Prokhor định dựng lều ngủ bên ngoài.

Nhưng những người công nhân kiên quyết không đồng ý.

Họ kéo chúng tôi vào trong và nói rằng hãy ngủ luôn tại đây.

Đêm đó chúng tôi ngủ trên những chiếc giường tầng đơn sơ của công nhân. Họ đưa cho chúng tôi chăn, gối và dành cho chúng tôi những chỗ ngủ tốt nhất.

Thật lòng mà nói, tôi nhớ đó là một trong những giấc ngủ ngon nhất trong suốt hành trình.

Sáng hôm sau, họ còn chuẩn bị bữa sáng cho chúng tôi.

Thời tiết lúc đó đã đẹp trở lại và chúng tôi tiếp tục lên đường.

Nhưng chỉ khoảng một trăm mét sau khi rời khỏi nơi đó, tôi mới hiểu vì sao người công nhân tối hôm trước lại nhất quyết chặn chúng tôi lại.

Phía trước là một đoạn đường đang sửa chữa rất nặng.

Mặt đường bị bóc hết lớp nhựa. Bùn đất bị nước mưa cuốn trôi. Nhiều chỗ lầy lội và cực kỳ nguy hiểm.

Ngay cả khi chạy vào ban ngày, đoạn đường đó cũng không hề dễ đi. Còn nếu chạy trong bóng tối, dưới mưa, với những chiếc Honda Win chở đầy hành lý, tôi nghĩ mọi chuyện hoàn toàn có thể kết thúc rất tệ.

Đó là lý do vì sao câu chuyện này luôn nằm trong số những ký ức đáng nhớ nhất của tôi về những chuyến đi.

Thứ nhất, nó cho tôi thấy rằng nếu con người thực sự muốn giao tiếp với nhau thì họ không nhất thiết phải có chung ngôn ngữ. Họ cũng không nhất thiết phải có phiên dịch hay công nghệ hỗ trợ. Sự chân thành đôi khi đủ để kết nối mọi người.

Và điều thứ hai, bạn sẽ không bao giờ biết ai có thể giúp đỡ hoặc thậm chí cứu bạn trên đường đời.

Đó không nhất thiết phải là bác sĩ.

Không nhất thiết phải là cảnh sát.

Đôi khi đó chỉ là một người công nhân bình thường đang sửa đường trong một đêm mưa ở vùng núi Việt Nam.

Vì thế tôi luôn tin rằng chúng ta nên đối xử tử tế và tôn trọng với tất cả những người mình gặp trên đường đi.

Bạn sẽ không bao giờ biết ai sẽ là người xuất hiện đúng lúc nhất trong cuộc đời mình.

 

Giá trị của con người không nằm ở vị trí họ đứng, mà ở cách họ đối đãi với người khác. 

Có những người chỉ gặp ta một lần trong đời, nhưng sự tử tế của họ theo ta mãi mãi.