04/07/2026

Bài hát "Giã từ dĩ vãng"

 Dựa trên các bài viết đăng online công khai

 

Có những bài hát không chỉ để nghe, mà là để ta soi lại một phần đời đã qua của chính mình. Với tôi, bài hát "Giã từ dĩ vãng", nó cũng vậy.

Ca khúc "Giã từ dĩ vãng" được nhạc sĩ Nguyễn Đức Trung sáng tác dành riêng cho bộ phim truyền hình cùng tên của đạo diễn Đinh Đức Liêm. Cho đến nay, tác phẩm ấy vẫn đứng độc lập như một chứng nhân cho một thời kỳ hoàng kim của khí nhạc và điện ảnh nước nhà.

Lời ca của bài hát là một cuộc đấu tranh nội tâm đầy giằng xé giữa việc hoài niệm, níu kéo quá khứ và sự dũng cảm bước tiếp. Những hình ảnh giàu sức gợi như "tiếng còi tàu xé tan cõi lòng" hay nỗi lạc lõng nơi đất khách quê người đã lột tả sâu sắc niềm nuối tiếc về một thời vàng son nay đã hóa hư vô. Giai điệu bản nhạc vừa mang nét trầm buồn, hoang hoải, lại vừa chứa đựng sự vùng vẫy kiên cường. Qua đó, tác giả như muốn nhắn nhủ rằng: dù nhân thế có xoay vần và dĩ vãng có nhiều cay đắng đến đâu, ta vẫn phải học cách buông bỏ những nỗi đau để tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn.

Một chi tiết thú vị là ban đầu, ca khúc này vốn được giao cho một giọng ca khác. Nhưng như một sự sắp đặt của định mệnh, bài hát cuối cùng lại thuộc về Phương Thanh. "Giã từ dĩ vãng" đã trở thành bệ phóng đưa tên tuổi của cô vụt sáng, thiết lập vị thế của một trong những ngôi sao ca nhạc hàng đầu Việt Nam lúc bấy giờ.

Nghe lại ca khúc, ta mới thấy giọng ca của Phương Thanh ngày ấy mang đậm chất Pop-Rock đặc trưng không thể trộn lẫn: đó là chất giọng nữ trầm (alto) khàn đục, dày dặn và đầy gai góc. Sự hòa quyện giữa kỹ thuật gằn giọng tự nhiên, cách nhả chữ sắc lẹm cùng cảm xúc bộc phát từ một tâm hồn từng trải đã biến "Giã từ dĩ vãng" thành một bản tình ca cô đơn, bi tráng nhưng cũng đầy khát vọng vươn lên.

Nói thật, tôi đã chép đầy đủ lời bài hát đó vào đây. Nhưng rồi, nhất là bài đăng quá dài, người đọc mệt. Thứ nữa là, kể ra, có nhời bài hát ta có thể ngân nga, nhấm nháp nó khi nghe Phương Thanh hát, nhưng thôi, để quá khứ theo lời ca thấm nhẽ lại hay nên thôi, các bạn bỏ qua nhé cho phần lời. 

Thời gian đi qua, thi thoảng gặp lại giọt âm thanh gai góc đầy khát vọng ngày ấy của Phương Thanh qua bài hát “Giã từ dĩ vãng” thì ta vẫn thấy vẹn nguyên niềm rung động. Xin gửi lại chút giai điệu hoài niệm này đến những tri âm, để rồi “cho ta mong nhớ yêu thương người mãi mãi thôi”.



 

Kính lỗi

 Thưa bạn đọc đã ghé thăm

Hôm nay ổ cứng chứa dữ liệu cho blog này bị đơ, nguyên nhân:

  • Thời gian đã chạy (Power On Hours): 26.724 giờ (tương đương với hơn 3 năm chạy liên tục không ngừng nghỉ).
  • Số lần bật tắt (Power On Count): 9.047 lần.
Nên dữ liệu các bạn đọc trên blog sẽ bị lỗi, nhất là ảnh minh họa.
Rất đáng tiếc nhưng không tránh khỏi do tuổi già, sức yếu, không sớm đi bệnh viện. 
Thôi thì mong tha thứ.
Trân trọng. 

 

02/07/2026

Nhìn tờ cáo phó, nghĩ về chữ Thọ

 Nhờ ChatGPT sắp xếp đoạn, thêm chữ cho xuôi, mượt và biên tập.

 


 

Tranh do ChatGPT tạo

 Hôm qua lại nhận được một tin buồn. Nhìn tờ cáo phó, mình không ngạc nhiên, bởi cũng gần trăm tuổi rồi. Già yếu, bệnh tật quấn thân, khổ mình, lụy người tâm muốn chết là có.

Cáo phó như tờ giấy trích ngang một đời người, dù hình thức có thế nào cũng chỉ là báo tin một người đã về cõi vĩnh hằng, xa lìa trần gian, mọi sự rồi cũng không liên quan nữa.

Nhìn vài dòng ngắn ngủi ấy mới thấy, cả một đời người cuối cùng cũng thu lại trong mấy con số và vài câu chữ. Bao bon chen, hơn thua, giận hờn rồi cũng theo người nằm xuống. Chỉ có những gì đã sống với người khác còn ở lại trong ký ức của họ.

Chuyện sống - chết ở đời là lẽ đương nhiên. Sinh ra là đã bắt đầu đi trên con đường ấy. Con người trải qua xuân, hạ, thu, đông; sinh, lão, bệnh, tử - vòng tuần hoàn ai tránh khỏi. Có người sống thọ rồi thanh thản về với tổ tiên, cũng có người mang bệnh mà ra đi. Gương mặt cũ nhường chỗ cho gương mặt mới, thế hệ này nối tiếp thế hệ kia.

Thọ là khi còn sức khỏe để tự lo cho mình, minh mẫn để giao tiếp với đời (Khang - Mẫn), chứ chân yếu, tay mềm, nói lăng phều phào, quên trước lẫn sau khổ lắm.

Ai chả muốn sống lâu, sống thọ nhưng rồi thực tế là có mấy ai trăm tuổi còn khang mẫn, mấy ai trăm tuổi mà có người chăm nom tử tế hoặc có nguồn tài chính dồi dào để lo thân.

Có lẽ, điều đáng quý không phải là sống được bao nhiêu tuổi, mà là sống đến tuổi nào vẫn còn khỏe để tự lo cho mình, còn minh mẫn để nhận ra người thân, còn đủ vui để thấy cuộc đời vẫn đáng sống. Khi ấy, chữ Thọ không chỉ được đếm bằng năm tháng, mà còn được đo bằng chất lượng của những ngày còn lại.

Nghĩ vậy nên đầu xuân năm mới, mình vẫn xin hai chữ "Khang - Mẫn" treo cạnh bàn thờ. Với mình, có được hai chữ ấy thì chữ Thọ đã đủ đầy.

01/07/2026

Phía sau bài hát "Em và Tôi" của nhạc sỹ Thanh Tùng

 Được phép của gia đình Nhạc sỹ.

 


Hát đi em, hát lên những lời trái tim…

Để với tiếng ca bỗng như ta gần nhau thêm…”

Ít ai biết rằng, “Em và tôi” được nhạc sĩ Thanh Tùng sáng tác vào cuối thập niên 1980, trong giai đoạn cuộc hôn nhân của ông trải qua nhiều sóng gió.

Đã có những lúc, cả hai tưởng như không còn có thể đi tiếp cùng nhau. Nhạc sĩ Thanh Tùng sống bằng cảm xúc phóng khoáng và nhiều khi rất bản năng. Vợ của ông lại là người phụ nữ mạnh mẽ, quyết đoán, luôn nhìn mọi chuyện bằng sự tỉnh táo và lý trí.

Hai con người với hai tính cách gần như đối lập ấy đã không ít lần va chạm, nhưng cũng chính sau những biến cố của cuộc sống, ông hiểu rằng một cuộc hôn nhân không cần hai người giống nhau, mà cần hai người biết lắng nghe, biết nhường nhịn và trân trọng những điều khác biệt ở người còn lại.

"Em và tôi" được viết chính từ những trải nghiệm thật, không kể về một tình yêu hoàn hảo mà nói về những con người đã từng đi qua tổn thương, từng đứng trước ranh giới của mất mát, nhưng cuối cùng vẫn chọn ở lại bên nhau, cùng gìn giữ mái ấm mà họ đã vun đắp.

Vì mang trong mình những cảm xúc rất đời thường, "Em và tôi" đã tìm được sự đồng cảm của nhiều thế hệ khán giả. Mỗi người nghe đều có thể bắt gặp đâu đó một phần câu chuyện của chính mình trong ca khúc. Sau gần bốn mươi năm, những giai điệu ấy vẫn vang lên, được nghe và được hát rồi lặng lẽ ở lại trong ký ức của biết bao người.


 
 

30/06/2026

Sự Thật Không Phải Ai Cũng Muốn Nghe Về Tuổi Già

 Mỹ Lan Phạm

 


Ở tuổi 96, Clint Eastwood đã phá vỡ mọi ảo tưởng dễ chịu về tuổi già. Ông không cố tô hồng thực tế, cũng không kể những câu chuyện an ủi rằng tuổi xế chiều chỉ toàn bình yên và hạnh phúc.

Trong một bài phát biểu gần đây, ông chia sẻ thẳng thắn về những thay đổi của cơ thể theo năm tháng. Xương khớp mất dần sự linh hoạt. Mọi cử động đều chậm hơn. Ánh sáng chói khiến đôi mắt đau nhức. Ngay cả việc hít thở đôi khi cũng trở thành một nỗ lực.

Và đó mới chỉ là khởi đầu.

Với phong thái cứng cỏi vốn đã trở thành dấu ấn của mình, Eastwood nói về điều mà rất nhiều người né tránh. Ông không hứa hẹn rằng tuổi già là khoảng thời gian thanh thản vô tận.

Thay vào đó, ông vẽ nên một bức tranh chân thực về những gì xảy ra khi một con người tiến gần đến cột mốc một thế kỷ.

Ánh sáng làm đau mắt bạn, và ngay cả việc thở cũng có thể trở nên nặng nhọc. Cơ thể không còn hợp tác như trước nữa, và mỗi bước đi đều cần phải tính toán.

Theo ông, sự suy yếu của xương và cơ bắp chỉ là phần nổi của tảng băng.

Điều nặng nề nhất của tuổi già lại nằm ở cảm xúc và tinh thần.

Khi bước sang tuổi chín mươi, thế giới quen thuộc quanh bạn thay đổi một cách sâu sắc.

Bạn nhìn lại và nhận ra rằng phần lớn những người từng biết mình khi còn trẻ, những người cùng chia sẻ ký ức, những câu chuyện cười chỉ riêng hai bên hiểu và những năm tháng khó khăn, giờ đây đều đã rời xa.

Vòng tròn những gương mặt thân quen ngày càng thu hẹp.

Điện thoại hiếm khi còn reo.

Nhịp sống chậm lại đến mức tĩnh lặng.

Viên thuốc đắng nhất không phải là những cơn đau thể xác.

Mà là cảm giác không còn ai thật sự muốn ngồi xuống và lắng nghe bạn.

Khi hiện tại trở nên cô đơn và yên ắng, con người tự nhiên tìm về quá khứ.

Eastwood cho rằng việc sống lại những ký ức cũ không phải là dấu hiệu của sự suy giảm trí nhớ.

Đó là cách con người tìm kiếm sự kết nối với chính cuộc đời mình.

Có lẽ vì vậy mà người già thường kể đi kể lại cùng một câu chuyện, thêm vào vài chi tiết nhỏ rồi lại quay về những ký ức quen thuộc.

Không phải vì họ muốn khoe khoang hay chiếm lấy cuộc trò chuyện.

Mà vì ở đó, họ từng mạnh mẽ, từng được yêu thương và từng có ý nghĩa.

Bạn thấy mình cứ lặp lại những câu chuyện cũ, thêm vài chi tiết, không phải để thuyết phục ai, mà chỉ để cảm thấy mình vẫn còn gắn kết với điều gì đó. Bạn cố truyền lại những điều mình biết cho thế hệ trẻ, ngay cả khi nhìn thấy sự chán nản trong ánh mắt của họ.

Chúng ta đang sống trong một xã hội coi tuổi thọ như một chiếc cúp chiến thắng.

Mọi người chúc mừng ai đó chỉ vì họ sống đủ lâu.

Nhưng lại quên mất sự cô đơn khủng khiếp đi kèm với tuổi thọ ấy.

Chúng ta ca ngợi cái mới, cái nhanh và sự kết nối không ngừng.

Trong khi gần như không còn chỗ cho nhịp sống chậm rãi, lặp lại và bình lặng của những người rất già.

Clint Eastwood là một huyền thoại điện ảnh.

Nhưng những lời ông nói không chỉ dành cho riêng mình.

Đó cũng là tiếng lòng của biết bao cụ ông, cụ bà vô danh đang sống ở khu phố của chúng ta hay lặng lẽ ngồi trong những bữa cơm gia đình.

Họ là những thư viện sống của lịch sử.

Trong họ chứa đựng những câu chuyện đã góp phần tạo nên thế giới mà chúng ta đang sống hôm nay.

Khi chúng ta chậm lại một chút, cất điện thoại sang một bên và thật lòng lắng nghe, điều kỳ diệu sẽ xảy ra.

Khoảng cách giữa các thế hệ được thu hẹp.

Cuối cùng, những nếp nhăn trên gương mặt người già không chỉ là dấu vết của thời gian.

Đó là tấm bản đồ của một cuộc đời đã được sống trọn vẹn.

Và được ngồi bên họ, lắng nghe hành trình ấy, chính là một đặc ân.