Evgenii Rozen
Mình họa của ChatGPT
Câu chuyện này xảy ra với tôi và người
bạn đồng hành Prokhor vào năm 2015, khi chúng tôi đang thực hiện hành trình bằng
xe máy Honda Win theo tuyến Việt Nam – Singapore – Moskva.
Tôi không còn nhớ chính xác địa điểm đó
ở đâu tại Việt Nam, chỉ nhớ rằng đó là một khu vực miền núi.
Hôm đó chúng tôi đang chạy xe trên một
con đèo quanh co vào buổi tối thì trời bắt đầu mưa. Giao thông rất đông vì phía
trước có đoạn đường đang sửa chữa. Xe ô tô, xe máy nối đuôi nhau thành một hàng
dài, ai cũng phải đi rất chậm.
Trời dần tối hẳn. Con đường bắt đầu đổ
dốc xuống núi. Và rồi bất ngờ, một công nhân làm đường lao ra trước mặt tôi, ra
hiệu rất mạnh bằng tay yêu cầu tôi rẽ khỏi đường chính, hướng về phía một khu vực
có máy móc thi công và một căn nhà tạm của công nhân.
Tôi làm theo. Prokhor cũng rẽ theo tôi.
Chúng tôi dừng xe lại. Người công nhân
tiến đến và tiếp tục ra hiệu cho chúng tôi đưa xe lại gần căn nhà tạm rồi tắt
máy.
Thời điểm đó Internet còn rất hạn chế.
Chúng tôi không có ứng dụng dịch thuật, không có ChatGPT, cũng không có bất kỳ
cách nào để giao tiếp ngoài ngôn ngữ cơ thể.
Khi chúng tôi vừa dừng xe thì trời bắt
đầu đổ mưa rất lớn.
Những người công nhân nhanh chóng giúp
chúng tôi mang đồ đạc từ xe vào bên trong. Chúng tôi cũng phụ họ thu dọn một số
vật dụng để tránh mưa.
Trong căn nhà nhỏ đó có khoảng sáu hoặc
bảy người.
Sau đó họ bắt đầu nấu bữa tối.
Chúng tôi cùng nhau ăn tối, ngồi trò
chuyện đến tận khuya. Điều thú vị là họ hoàn toàn không biết tiếng Anh. Trong số
tất cả các từ tiếng Anh, tôi chỉ nhớ họ biết hai từ: "yes" và
"ok".
Nhưng điều đó hoàn toàn không ngăn cản
việc giao tiếp.
Chúng tôi liên tục cười đùa, chỉ cho
nhau xem ảnh, kể những câu chuyện bằng cử chỉ, nét mặt và vài từ đơn giản nhất
có thể.
Đến tối muộn, tôi và Prokhor định dựng
lều ngủ bên ngoài.
Nhưng những người công nhân kiên quyết
không đồng ý.
Họ kéo chúng tôi vào trong và nói rằng
hãy ngủ luôn tại đây.
Đêm đó chúng tôi ngủ trên những chiếc
giường tầng đơn sơ của công nhân. Họ đưa cho chúng tôi chăn, gối và dành cho
chúng tôi những chỗ ngủ tốt nhất.
Thật lòng mà nói, tôi nhớ đó là một
trong những giấc ngủ ngon nhất trong suốt hành trình.
Sáng hôm sau, họ còn chuẩn bị bữa sáng
cho chúng tôi.
Thời tiết lúc đó đã đẹp trở lại và
chúng tôi tiếp tục lên đường.
Nhưng chỉ khoảng một trăm mét sau khi rời
khỏi nơi đó, tôi mới hiểu vì sao người công nhân tối hôm trước lại nhất quyết
chặn chúng tôi lại.
Phía trước là một đoạn đường đang sửa
chữa rất nặng.
Mặt đường bị bóc hết lớp nhựa. Bùn đất
bị nước mưa cuốn trôi. Nhiều chỗ lầy lội và cực kỳ nguy hiểm.
Ngay cả khi chạy vào ban ngày, đoạn đường
đó cũng không hề dễ đi. Còn nếu chạy trong bóng tối, dưới mưa, với những chiếc
Honda Win chở đầy hành lý, tôi nghĩ mọi chuyện hoàn toàn có thể kết thúc rất tệ.
Đó là lý do vì sao câu chuyện này luôn
nằm trong số những ký ức đáng nhớ nhất của tôi về những chuyến đi.
Thứ nhất, nó cho tôi thấy rằng nếu con
người thực sự muốn giao tiếp với nhau thì họ không nhất thiết phải có chung
ngôn ngữ. Họ cũng không nhất thiết phải có phiên dịch hay công nghệ hỗ trợ. Sự
chân thành đôi khi đủ để kết nối mọi người.
Và điều thứ hai, bạn sẽ không bao giờ
biết ai có thể giúp đỡ hoặc thậm chí cứu bạn trên đường đời.
Đó không nhất thiết phải là bác sĩ.
Không nhất thiết phải là cảnh sát.
Đôi khi đó chỉ là một người công nhân
bình thường đang sửa đường trong một đêm mưa ở vùng núi Việt Nam.
Vì thế tôi luôn tin rằng chúng ta nên đối
xử tử tế và tôn trọng với tất cả những người mình gặp trên đường đi.
Bạn sẽ không bao giờ biết ai sẽ là người
xuất hiện đúng lúc nhất trong cuộc đời mình.
Giá trị của con người không nằm ở vị trí họ đứng, mà ở cách họ đối đãi với người khác.
Có những người chỉ gặp ta một lần trong đời, nhưng sự tử tế của họ theo ta mãi mãi.