09/02/2026

Quốc phòng Việt Nam: Khi "Thanh kiếm" được đúc bằng trí tuệ nội lực

 Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'BẤT NGỜ CHƯA! E'

 Dựa trên thông tin công khai bên QĐ và
theo Intelligence Online chuyên quốc phòng và tình báo 
 

Trong nghệ thuật quân sự, thanh kiếm sắc nhất không phải là thanh kiếm mua từ tay thợ rèn giỏi nhất, mà là thanh kiếm được đúc từ chính lò lửa của nhà mình. Việc Việt Nam bắt tay cùng Israel để sản xuất đạn tuần kích công nghệ cao không chỉ đơn thuần là trang bị thêm khí tài, mà chính là hành trình tự rèn lấy 'bản lĩnh nội lực' để giữ vững chủ quyền trong một thế giới đầy biến động.

Thỏa thuận trị giá 250 triệu USD với Rafael (Israel) để sản xuất đạn tuần kích SPY Firefly (Mô-đun) ngay ở trong nước không chỉ là một hợp đồng thương mại. Nó là lời khẳng định về một vị thế mới.

Mua "con cá" hay mua "cần câu"?

Nhiều người nhìn vào con số hàng trăm triệu đô thường chỉ thấy sự tốn kém, nhưng cái giá trị thực sự nằm ở cụm từ: "Chuyển giao công nghệ".

Chúng ta đang chuyển từ tư duy "mua về dùng rồi hết" sang "mua để học, học để làm, làm để tự chủ". Trong một thế giới mà chuỗi cung ứng có thể đứt gãy chỉ sau một đêm vì biến động địa chính trị, việc tự đúc được "thanh kiếm" ngay tại nhà mình chính là bảo hiểm lớn nhất cho chủ quyền dân tộc.

Triết lý quốc phòng thông minh: Không phô trương nhưng cực kỳ thực dụng.

Loại vũ khí được chọn, SPY Firefly  mang đậm dấu ấn của tư duy thực chiến. Đây là loại đạn tuần kích (lai giữa drone và tên lửa), có khả năng "treo" trên không để quan sát và chỉ tấn công khi có lệnh với tầm bắn 40km.

Đặc biệt hiệu quả trong đô thị, nơi đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối để tránh tổn thất ngoài ý muốn.

Việc ta tập trung vào vũ khí chính xác thay vì chạy đua vũ khí hủy diệt hàng loạt cho thấy một triết lý rất rõ ràng: Chúng ta không tìm cách đe dọa ai, nhưng chúng ta trang bị cho mình những "chiếc gai" sắc nhọn nhất để tự vệ.

Nếu đặt thỏa thuận này cạnh việc mua 2 vệ tinh trinh sát từ IAI (trị giá 700 triệu USD) và các hệ thống UAV quân sự "Made in Vietnam" vừa ra mắt, chúng ta sẽ thấy một bức tranh toàn cảnh: Mắt: Vệ tinh và UAV trinh sát (nhìn xa, thấy rõ). Não: Hệ thống điều khiển và cảm biến hiện đại. Tay: Đạn tuần kích và tên lửa nội địa (đánh trúng, đánh hiểm).

Sự xuất hiện của các khí tài như xe bọc thép XTC-02, tên lửa Trường Sơn hay đạn tuần kích VUC-02 tại lễ duyệt binh kỷ niệm 80 năm Quốc khánh không còn là những mô hình trưng bày. Chúng đã được biên chế, được huấn luyện và sẵn sàng tác chiến.

Đáng chú ý nhất là thái độ "im lặng là vàng" của cả phía Việt Nam lẫn Rafael. Trong giới quốc phòng, sự im lặng thường tỉ lệ thuận với mức độ nghiêm túc của dự án. Không cần quảng cáo rầm rộ, chính sự lầm lũi tiến bước này mới là thứ khiến các đối trọng phải kiêng dè.

Sự chuyển mình từ hệ thống phòng không SPYDER (mua trọn gói 10 năm trước) sang SPY Firefly (tự sản xuất hiện nay) là một bước tiến về chất. Việt Nam đang đa dạng hóa nguồn cung, từ Nga, Israel đến Hàn Quốc, Hoa Kỳ, nhưng cái đích cuối cùng vẫn là nội địa hóa.

Chúng ta tự hào không phải vì sở hữu vũ khí sát thương mạnh mẽ, mà vì trí tuệ của kỹ sư và công nghiệp Quốc phòng Việt Nam đã bắt đầu chạm tới những tiêu chuẩn quốc tế khắt khe nhất. Để trong những tình huống ngặt nghèo, chúng ta không phải chờ đợi sự cho phép hay tiếp tế từ bất kỳ ai. Đó mới chính là sự tự chủ đích thực của một quốc gia.

07/02/2026

Việt Nam quê hương ta

  


Ảnh do ChatGPT tạo, theo dòng tranh Hàng Trống

 

Nguyễn Đình Thi

 

Việt Nam đất nước ta ơi

Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn

Cánh cò bay lả rập rờn (dập dờn)

Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều

 

Quê hương biết mấy thân yêu

Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau

Mặt người vất vả in sâu

Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn.

 

Đất nghèo nuôi những anh hùng

Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên

Đạp quân thù xuống đất đen

Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa

 

Việt Nam đất nắng chan hoà

Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh

Mắt đen cô gái long lanh

Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung.

 

Đất trăm nghề của trăm vùng

Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem

Tay người như có phép tiên

Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ

 

Nước bâng khuâng những chuyến đò

Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi

Đói nghèo nên phải chia ly

Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường.

 

Ta đi ta nhớ núi rừng

Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ

Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô

Bữa cơm rau muống quả cà giòn tan.

 

Có nhẽ, bài thơ này người Việt mình, ai cũng biết, cũng thuộc 

Trích từ trường ca Bài thơ Hắc Hải (1958)

 

Bài thơ không sa vào bi tráng hay căm thù kéo dài. “Đất nghèo nuôi những anh hùng”. Anh hùng không phải sản phẩm của vinh quang, mà là kết tinh từ thiếu thốn. Đặc biệt, câu “Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa” cho thấy một quan niệm rất Việt: chiến đấu là việc buộc phải làm, còn bản chất con người vẫn là hiền lành, trọng đời sống yên bình. Ở khoảnh khắc ấy, bài thơ không cao giọng, không kêu gọi, mà lặng xuống, rất Việt.

Những chuyến đò, câu hò Trương Chi hiện lên như một khoảng trầm. Không bi lụy, không trách cứ, chỉ là nỗi xót xa mơ hồ. Chia ly vì nghèo, vì hoàn cảnh, vì những điều không ai muốn mà vẫn phải chấp nhận. Một nỗi buồn quen thuộc, âm ỉ, đã đi cùng lịch sử người Việt từ lâu: yêu quê, nhưng nhiều khi vẫn phải rời quê.

Đến khổ cuối, cảm xúc dường như chạm đến điểm sâu nhất. “Việt Nam” lúc này không còn là một danh xưng lớn lao, mà thu nhỏ lại trong những hình ảnh rất đời: núi rừng, dòng sông, khoai ngô, rau muống, quả cà. Bữa cơm nghèo mà “giòn tan”. Cái giòn ấy không chỉ ở miếng ăn, mà ở ký ức, thứ ký ức vẫn còn nguyên vẹn, không vỡ vụn, trong lòng người đi xa. Bởi trong nghèo khó ấy có tình người, có nơi để quay về trong tâm tưởng.

Có lẽ vì vậy mà bài thơ này chạm được vào nhiều người. Nó nói hộ cảm giác của những ai từng đi xa, từng sống qua thiếu thốn, từng yêu quê theo một cách lặng lẽ, không ồn ào.

Đọc xong, thấy ấm rất nhẹ. Đúng chất của một bài thơ viết về đất nước nhìn từ đời sống thường ngày, chứ không từ những bục cao.

Đây là bài thơ để đọc chậm, đọc vào những ngày yên ả, khi người ta bỗng muốn ngoái lại xem mình đã lớn lên từ đâu.

Cảm nhận này, suy cho cùng, chỉ là của riêng tôi – mỗi lần đọc, lại dừng ở một chỗ khác nhau.