11/08/2026

Nghệ thuật đọc sách

 Lâm Ngữ Đường

 

 

Kính thưa bạn đọc, thời gian gần đây mình hơi vướng việc nên chưa viết được bài mới. Nghĩ rằng bạn bè ghé vào mà chẳng thấy có gì mới thì cũng hơi phụ lòng, mình xin phép sưu tầm một bài viết về văn hóa để cùng mọi người đọc.

Lâm Ngữ Đường (1895–1976) là một nhà văn hóa mà mình rất ngưỡng mộ (đã có nhiều bài của ông đăng trên Blog này). Mình vẫn thường nghĩ về ông theo cách mình nghĩ về những nhà văn hóa Việt Nam như Nguyễn Hiến Lê, Trần Văn Khê, Sơn Nam, Vương Hồng Sển...

Lâm Ngữ Đường là người ham đọc sách. Trong một tác phẩm nổi tiếng của mình, ông dành hẳn một chương để nói về “Nghệ thuật đọc sách”.

Đọc chương ấy, có những điều tưởng rất giản dị nhưng càng đọc lại càng thấy đúng. Dưới đây là 17 câu mình thấy thú vị, xin được chia sẻ cùng bạn đọc.

1.          “Bất cứ ai đọc sách với cảm giác đó là một nghĩa vụ đều chưa hiểu nghệ thuật đọc sách.”

2.          “Người khôn ngoan đọc cả sách lẫn chính cuộc đời.”

3.          “Bạn có thể cứ để yên những cuốn sách mình không thích và nhường chúng cho người khác đọc.”

4.          “Người không có thói quen đọc sách bị giam cầm trong thế giới trước mắt của mình, cả về thời gian lẫn không gian. Cuộc đời anh ta rơi vào một nếp sống cố định; anh ta chỉ tiếp xúc và trò chuyện với một vài người bạn, người quen, và chỉ nhìn thấy những gì xảy ra trong khu vực quanh mình.”

5.          “Nhưng ngay khi cầm một cuốn sách lên, anh ta lập tức bước vào một thế giới khác; và nếu đó là một cuốn sách hay, anh ta sẽ ngay lập tức được trò chuyện với một trong những người đối thoại xuất sắc nhất thế gian.”

6.          “Trong việc đọc cũng như trong ăn uống, thức ăn của người này có thể là thuốc độc đối với người khác. Một giáo viên không thể ép học trò thích những gì mình thích đọc, và cha mẹ cũng không thể mong con cái có cùng sở thích với mình.”

7.          “Trên đời này không có cuốn sách nào mà tất cả mọi người đều bắt buộc phải đọc; chỉ có những cuốn sách mà một người cần đọc vào một thời điểm nhất định, tại một nơi nhất định, trong những hoàn cảnh nhất định và ở một giai đoạn nhất định của cuộc đời.”

8.          “Tôi cho rằng việc đọc sách, cũng như hôn nhân, là do duyên số quyết định… Ngay cả khi có một cuốn sách mà ai cũng phải đọc, chẳng hạn như Kinh Thánh, thì cũng phải đọc vào đúng thời điểm.”

9.          “Khi tư tưởng và trải nghiệm của một người chưa đạt đến một mức độ nhất định để có thể đọc một kiệt tác, kiệt tác ấy sẽ chỉ để lại dư vị khó chịu trong lòng họ.”

10.    “Cùng một độc giả đọc cùng một cuốn sách vào những giai đoạn khác nhau sẽ cảm nhận được những dư vị khác nhau… Vì vậy, mọi cuốn sách hay đều có thể được đọc lại lần thứ hai mà vẫn đem lại ích lợi và niềm vui mới mẻ.”

11.    “Đọc sách… là một hành động có sự tham gia của hai phía: tác giả và độc giả. Thành quả cuối cùng đến từ sự đóng góp của độc giả—thông qua hiểu biết sâu sắc và trải nghiệm của chính họ—nhiều không kém những gì đến từ tác giả.”

12.    “Tôi coi việc khám phá ra tác giả yêu thích của mình là sự kiện quan trọng nhất trong quá trình phát triển trí tuệ của một người… Mỗi người phải cố gắng tìm ra một tác giả có tâm hồn đồng điệu với mình.”

13.    “Mỗi người phải độc lập tìm kiếm những bậc thầy của riêng mình. Không ai có thể nói cho một người biết tác giả yêu thích của họ là ai; có lẽ ngay cả bản thân người ấy cũng không biết. Điều đó giống như tình yêu sét đánh.”

14.    “Không ai có thể bảo độc giả phải yêu tác giả này hay tác giả kia; nhưng khi tìm thấy tác giả mình yêu thích, họ sẽ tự biết điều đó bằng một thứ bản năng.”

15.    “Chỉ có kiểu đọc này—việc khám phá ra tác giả yêu thích của mình—mới thực sự đem lại ích lợi… Và rồi độc giả bắt đầu ngấu nghiến từng câu, từng chữ mà tác giả ấy viết ra.”

16.    “Tác giả đã bỏ bùa mê lên độc giả, và độc giả vui lòng để mình chìm trong bùa mê ấy. Theo thời gian, giọng điệu, phong thái, cách mỉm cười và cách trò chuyện của họ đều trở nên giống với tác giả. Nhờ vậy, họ thực sự đắm mình trong người tình văn chương của mình và tìm thấy trong những cuốn sách ấy nguồn dưỡng chất cho tâm hồn.”

17.    “Không có thời gian hay địa điểm nào mới được coi là thích hợp để đọc sách. Khi cảm hứng đọc sách đến, người ta có thể đọc ở bất cứ đâu.”

 Mình đặc biệt thích câu 10, 11, 12 và 13. Nó rất đúng với chuyện đọc của một người đã đi qua khá nhiều năm tháng: cùng một cuốn sách, nhưng người đọc hôm nay không còn là người đọc của hai mươi hay ba mươi năm trước nữa.

Đọc cũng như viết, không nên biến thành nghĩa vụ. Khi có “duyên” thì đọc, có hứng thì viết.

 

27/07/2026

Đồng dao: Cơn mưa

     Đang và sẽ đến mùa Mưa, Bão. Đăng kinh nghiệm các Cụ để tham khảo.

 

Một trong những cách dân gian dự báo thời tiết là dựa vào các hiện tượng tự nhiên như mây, gió, sấm chớp. Những câu tục ngữ mô tả các hiện tượng này không chỉ đơn giản là những câu nói truyền miệng, mà còn chứa đựng những tri thức sâu sắc và thực tế.

- “Cơn đằng Bắc đổ thóc ra phơi, Cơn đằng Nam vừa làm vừa chơi, Cơn đằng Tây mưa giây bão giật”.

- “Mưa tránh trắng, nắng tránh thâm

- “Mống Đông vồng Tây, chẳng mưa dây cũng bão giật”: Câu này ám chỉ rằng nếu cầu vồng xuất hiện ở phía Đông và mây kéo về phía Tây, sẽ có nguy cơ xảy ra bão hoặc mưa lớn.


25/07/2026

Ngụ ngôn nhắc ta: Chiến thắng khó nhất là chiến thắng chính mình

 

Bạn đọc coi đây như một câu chuyện ngụ ngôn hiện đại (mình sưu tầm trên net, rồi chỉnh sửa chút). Các nhân vật, sự việc không có thật, nhưng bài học mà câu chuyện gửi gắm thì có thật trong cuộc sống. Đọc câu chuyện, tôi thấy đó cũng là một lời nhắc nhở chính mình.

 

 

Tranh minh họa do ChatGPT tạo

 

Có một doanh nhân rất thành đạt ở Mỹ tên là Vương. Ông từng hứa với con trai rằng, đến năm 23 tuổi sẽ giao cho cậu quản lý hoạt động tài chính của công ty.

Nhưng đúng ngày sinh nhật 23 tuổi, thay vì đưa con đến văn phòng, ông lại dẫn cậu đến… một sòng bạc.

Ông đưa cho con 2.000 đô-la, giải thích cặn kẽ luật chơi và những cạm bẫy của nó. Trước khi bước vào, ông chỉ dặn:

"Dù thế nào cũng không được thua sạch. Ít nhất phải mang về 500 đô-la."

Tiểu Vương tự tin gật đầu. Cậu nghĩ giữ lại 500 đô-la đâu phải việc khó. Nhưng chỉ ít giờ sau, mọi chuyện hoàn toàn khác. Cảm giác muốn gỡ lại sau mỗi lần thua, niềm hy vọng sau mỗi ván bài khiến cậu quên sạch lời cha dặn. Đến cuối ngày, cậu trắng tay. Ra khỏi sòng bạc, Tiểu Vương buồn bã nói:

"Con cứ nghĩ chỉ cần thêm vài ván nữa là sẽ gỡ lại tất cả..."

Ông Vương bình thản đáp:

"Con sẽ còn phải quay lại. Nhưng lần này cha không cho tiền nữa. Muốn chơi, con phải tự đi làm để kiếm."

Một tháng làm thuê, Tiểu Vương dành dụm được 700 đô-la. Lần này, cậu tự đặt cho mình một nguyên tắc: Nếu thua một nửa số tiền, sẽ lập tức rời bàn.

Nhưng khi số tiền giảm đến đúng giới hạn ấy, cậu lại không thể đứng dậy. Một tiếng nói trong lòng cứ bảo:

"Chỉ thêm một ván nữa thôi..."

Kết quả, cậu lại phá vỡ nguyên tắc của chính mình và thua sạch. Bước ra khỏi sòng bạc, Tiểu Vương nói với cha:

"Con không muốn quay lại nữa. Con là kiểu người chỉ chịu dừng khi đã mất đồng cuối cùng."

Ông Vương lắc đầu:

"Chính vì vậy con càng phải học. Cuộc đời cũng giống một canh bạc. Điều quan trọng không phải là thắng người khác, mà là biết dừng đúng lúc."

Nửa năm sau, Tiểu Vương trở lại. Lần này, vận may vẫn không đứng về phía cậu. Nhưng khi thua đúng một nửa số tiền, cậu dứt khoát đứng dậy. Dù vẫn mất tiền, trong lòng cậu lại thấy mình vừa thắng một trận rất lớn.

Ông Vương mỉm cười:

"Con tưởng vào đây để thắng người khác sao? Điều đầu tiên phải thắng là chính mình."

Từ đó, Tiểu Vương đặt ra một quy tắc nghiêm ngặt hơn: Lãi 10% thì dừng. Lỗ 10% cũng dừng. Không ngoại lệ. Có lần, cậu thắng liên tiếp. Tiền lãi ngày một nhiều.

Ông Vương nhắc:

"Đến lúc rời bàn rồi."

Nhưng Tiểu Vương nghĩ:

"Chỉ thêm một chút nữa thôi..."

Quả đúng như nhiều lần trước. Chỉ hai ván sau, toàn bộ số tiền thắng được biến mất.

Lúc ấy cậu mới hiểu:

Không phải thua vì bài xấu, mà vì không thắng nổi lòng tham của chính mình.

Một năm sau, ông Vương lại đến sòng bạc. Ông thấy con trai giờ đã hoàn toàn khác. Dù thắng hay thua khoảng 10%, cậu đều bình thản đứng dậy. Ngay cả lúc đang thắng lớn nhất, cậu cũng không nấn ná thêm một ván.

Ông biết con trai đã học được điều quan trọng nhất.

Ít lâu sau, ông quyết định giao toàn bộ cơ nghiệp của gia đình cho Tiểu Vương quản lý.

Người con ngạc nhiên:

"Con còn chưa hiểu hết công việc của công ty."

Ông Vương mỉm cười:

"Nghiệp vụ có thể học. Điều khó nhất không phải là quản lý tiền bạc, mà là quản lý chính mình. Rất nhiều người thất bại không phải vì thiếu năng lực, mà vì không kiểm soát được lòng tham, nỗi sợ, sự tiếc nuối và những cảm xúc nhất thời."

Đọc xong câu chuyện, tôi lại nghĩ đến cuộc sống.

Không chỉ trong đầu tư hay kinh doanh, mà trong mọi quyết định của đời người, điều khó nhất luôn là biết dừng đúng lúc.

Có người thua vì tham. Có người thua vì cố gỡ. Có người thua vì không chấp nhận thất bại nhỏ để rồi phải trả giá bằng thất bại lớn.

Đối thủ đáng sợ nhất chưa bao giờ là người khác mà đó là chính bản thân mình.

Người có thể bình thản rời đi ngay trong lúc đang chiến thắng mới là người chiến thắng thực sự.