Nhờ ChatGPT tạo theo dòng tranh Hàng Trống
Nói thật, với tôi, mồng Hai mới là ngày Tết.
Những hôm trước Tết thì bận. Bận một cách quen rồi, năm nào cũng thế. Dọn dẹp, sắm sửa, lo nồi bánh, lo hương khói.
Đến mồng Một, Tết đã vào nhà, nhưng lại là Tết của lễ nghĩa. Mặc áo quần chỉnh tề, thắp hương, đi chúc Tết họ hàng, bề trên. Gặp nhau, hỏi han vài câu quen thuộc, cười nói cho phải phép. Không khó chịu gì, nhưng cũng chả thấy thảnh thơi.
Sáng mồng Hai thì khác. Không ai gọi, không ai giục. Thức dậy muộn hơn một chút cũng chả sao. Ngoài phố an, trong nhà cũng yên. Cái An ấy, người còn đi làm khó mà có được.
Tôi pha ấm trà. Không cầu kỳ gì. Trà quen uống, ấm quen tay. Ngồi nhấp từng ngụm nhỏ, hưởng hương, vị, sắc tự nhiên thấy nhẹ người. Lúc ấy mới thấy mình thật sự đang ở trong Tết, chứ không phải đang “làm Tết”.
Bữa cơm mồng Hai bao giờ tôi cũng thích. Không còn mâm cao cỗ đầy để cúng, chỉ là bữa cơm nhà. Bánh chưng còn lại từ hôm trước, xắt ra ăn vẫn ngon. Miếng bánh dền, đỗ bùi, thịt mỡ béo mà không ngấy. Bát miến, miếng thịt gà, canh măng, canh bóng hâm lại, nước trong, vị vẫn thanh. Ăn chậm, không ai giục, không vội đứng lên.
Ăn xong, ngồi thêm. Uống tiếp chén trà. Nghĩ lan man. Nghĩ về năm cũ đã qua, về mấy người không còn ngồi chung mâm nữa. Cũng không buồn nhiều, chỉ là nhớ. Ở tuổi này, nhớ cũng là một cách sống.
Mai mồng Ba, hóa vàng tiễn các cụ. Xong là Tết vơi dần. Sau đó, ai thích đi đâu thì đi, thích vui kiểu gì thì vui. Nhưng với tôi, cái ngày đáng quý nhất vẫn là hôm nay. Một ngày không phải làm gì cho ai, cũng không phải gồng mình cho đúng vai vế.
Nghỉ hưu rồi mới thấy, cái hay nhất là được sống chậm lại. Ngồi uống trà mà không sốt ruột. Ăn bữa cơm mà không nghĩ đến việc khác. Thấy một ngày trôi qua yên ổn, thế là đủ.
Chỉ mong sao, mỗi người, dù còn bận hay đã nhàn, cũng có cho mình một ngày như thế. Không cần đúng mồng Hai.
Chỉ cần một ngày thật sự thuộc về mình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét