Tranh do Gemini tạo
Mình từng nhận ra, khi còn đứng dưới chân núi, người ta thường dành nhiều tâm sức để tranh luận xem lối đi nào mới là đúng nhất. Nhưng khi ta đã thực sự đến trên ngọn núi rồi, sự ồn ào ấy bỗng nhường chỗ cho một bầu trời tĩnh lặng và bao la duy nhất.
Thay vì đi tìm những lời hay ý đẹp của người khác để nói về cuộc sống, mình dùng chính trải nghiệm trong đời mình để minh chứng. Có lẽ, sự tỉnh táo nhất chính là không vội tin vào những gì mình chưa thực sự sống qua. Việc đơn độc ngẫm nghĩ đôi khi khiến mình cảm thấy lạc lõng, nhưng chính ở tầng sâu nhất của sự tĩnh lặng đó, mình lại thấy mình không hề cô đơn. mình cảm thấy gần gũi hơn với trí tuệ của Phật Thích Ca hay Lão Tử không phải qua sách vở, mà qua nhịp đập của sự sống và chạm vào những quy luật vĩnh hằng của vũ trụ.
Và khi ta thực sự sống trong nó, sự im lặng ấy lại mang một sức mạnh tự thân mà không ngôn từ nào diễn tả hết.
Chân lý, suy cho cùng, là điều để sống chứ không phải để nói.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét