Cơm ngày hai bữa dọn bên hè
Mâm gỗ muôi dừa, đũa mộc tre,
Gạo đỏ, cà thâm, vừng giã mặn
Chè tươi nấu đặc nước vàng hoe.
Cảm nhận:
Trong bài thơ này, tôi cảm về ký ức, do tôi là thị dân gốc, nhưng cảnh quê đâu có lạ vì đã từng trải qua mấy đận. Mà ký ức đâu nằm ở vật, nó nằm ở cách ta đã từng sống với nó.
Đấy là bữa cơm đã lặp lại cả đời, dù đâu cũng dễ gặp, đến mức không còn nhớ ngày nào, không nhớ ai ngồi đó, chỉ nhớ mùi, ánh, nhịp mà thôi.
Vì ký ức trong ta không có vạch thời gian, nó là thời gian đã lắng xuống thành thói quen.
Nhưng ký ức là điều rất khó vẽ.
Cảm giác “ta đã từng ở đây”, nó không thể kể lại, nó trở về rất khẽ như mùi rơm khó nói.
Ký ức không rực rỡ, mà bền; không có người tưởng không đúng, nhưng lại vì không thấy bố, không thấy mẹ, không thấy “tôi”, do khi đang sống trong đó, ta không ý thức về mình.
Chỉ khi rời xa, ký ức mới gọi tên, rồi vẽ lên rõ ràng một cách mờ ảo.
Ký ức là thứ đến sau.
Ta không nhớ lúc đã sống.
Ta nhớ khi đã đi xa.
Cho nên cảnh quê không buồn, nhưng người xem thơ lại thấy chạnh.
Ai cũng từng có nhưng không ai giữ nguyên được.
Bài thơ này không tả bữa cơm, mà tả một dòng thời gian quá khứ đã trở thành ký ức, quen đến mức người xem tưởng là của mình.
Thế thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét