09/02/2026

Quốc phòng Việt Nam: Khi "Thanh kiếm" được đúc bằng trí tuệ nội lực

 Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'BẤT NGỜ CHƯA! E'

 Dựa trên thông tin công khai bên QĐ và
theo Intelligence Online chuyên quốc phòng và tình báo 
 

Trong nghệ thuật quân sự, thanh kiếm sắc nhất không phải là thanh kiếm mua từ tay thợ rèn giỏi nhất, mà là thanh kiếm được đúc từ chính lò lửa của nhà mình. Việc Việt Nam bắt tay cùng Israel để sản xuất đạn tuần kích công nghệ cao không chỉ đơn thuần là trang bị thêm khí tài, mà chính là hành trình tự rèn lấy 'bản lĩnh nội lực' để giữ vững chủ quyền trong một thế giới đầy biến động.

Thỏa thuận trị giá 250 triệu USD với Rafael (Israel) để sản xuất đạn tuần kích SPY Firefly (Mô-đun) ngay ở trong nước không chỉ là một hợp đồng thương mại. Nó là lời khẳng định về một vị thế mới.

Mua "con cá" hay mua "cần câu"?

Nhiều người nhìn vào con số hàng trăm triệu đô thường chỉ thấy sự tốn kém, nhưng cái giá trị thực sự nằm ở cụm từ: "Chuyển giao công nghệ".

Chúng ta đang chuyển từ tư duy "mua về dùng rồi hết" sang "mua để học, học để làm, làm để tự chủ". Trong một thế giới mà chuỗi cung ứng có thể đứt gãy chỉ sau một đêm vì biến động địa chính trị, việc tự đúc được "thanh kiếm" ngay tại nhà mình chính là bảo hiểm lớn nhất cho chủ quyền dân tộc.

Triết lý quốc phòng thông minh: Không phô trương nhưng cực kỳ thực dụng.

Loại vũ khí được chọn, SPY Firefly  mang đậm dấu ấn của tư duy thực chiến. Đây là loại đạn tuần kích (lai giữa drone và tên lửa), có khả năng "treo" trên không để quan sát và chỉ tấn công khi có lệnh với tầm bắn 40km.

Đặc biệt hiệu quả trong đô thị, nơi đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối để tránh tổn thất ngoài ý muốn.

Việc ta tập trung vào vũ khí chính xác thay vì chạy đua vũ khí hủy diệt hàng loạt cho thấy một triết lý rất rõ ràng: Chúng ta không tìm cách đe dọa ai, nhưng chúng ta trang bị cho mình những "chiếc gai" sắc nhọn nhất để tự vệ.

Nếu đặt thỏa thuận này cạnh việc mua 2 vệ tinh trinh sát từ IAI (trị giá 700 triệu USD) và các hệ thống UAV quân sự "Made in Vietnam" vừa ra mắt, chúng ta sẽ thấy một bức tranh toàn cảnh: Mắt: Vệ tinh và UAV trinh sát (nhìn xa, thấy rõ). Não: Hệ thống điều khiển và cảm biến hiện đại. Tay: Đạn tuần kích và tên lửa nội địa (đánh trúng, đánh hiểm).

Sự xuất hiện của các khí tài như xe bọc thép XTC-02, tên lửa Trường Sơn hay đạn tuần kích VUC-02 tại lễ duyệt binh kỷ niệm 80 năm Quốc khánh không còn là những mô hình trưng bày. Chúng đã được biên chế, được huấn luyện và sẵn sàng tác chiến.

Đáng chú ý nhất là thái độ "im lặng là vàng" của cả phía Việt Nam lẫn Rafael. Trong giới quốc phòng, sự im lặng thường tỉ lệ thuận với mức độ nghiêm túc của dự án. Không cần quảng cáo rầm rộ, chính sự lầm lũi tiến bước này mới là thứ khiến các đối trọng phải kiêng dè.

Sự chuyển mình từ hệ thống phòng không SPYDER (mua trọn gói 10 năm trước) sang SPY Firefly (tự sản xuất hiện nay) là một bước tiến về chất. Việt Nam đang đa dạng hóa nguồn cung, từ Nga, Israel đến Hàn Quốc, Hoa Kỳ, nhưng cái đích cuối cùng vẫn là nội địa hóa.

Chúng ta tự hào không phải vì sở hữu vũ khí sát thương mạnh mẽ, mà vì trí tuệ của kỹ sư và công nghiệp Quốc phòng Việt Nam đã bắt đầu chạm tới những tiêu chuẩn quốc tế khắt khe nhất. Để trong những tình huống ngặt nghèo, chúng ta không phải chờ đợi sự cho phép hay tiếp tế từ bất kỳ ai. Đó mới chính là sự tự chủ đích thực của một quốc gia.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét