25/08/2014

Tranh của William-Adolphe Bouguereau (1825 - 1905)

     William-Adolphe Bouguereau (30 tháng 11, 1825 – 19 tháng 8, 1905) là một họa sĩ Kinh viện Pháp. William Bouguereau (Phát âm như vill-yam boo-guh-roe) là một họa sĩ truyền thống có nhiều bức họa về chủ đề hiện thực và chủ đề Thần thoại Hy-Lap như tuyên ngôn của Trường Phái Tân Cổ điển: "Trở về với cổ đại và vẽ tranh lịch sử". Đó là những chủ đề cực kỳ mang tính Kinh viện tập trung mô tả cao độ về vẻ đẹp của cơ thể nữ giới. Ông nhận được rất nhiều sự ưu ái từ những nhà bảo trợ tranh giàu có với những bức họa như ảnh chụp của mình. Tuy rất nổi tiếng vào thời của mình nhưng đến nay, những chủ đề ông vẽ và kỹ thuật của ông nhận được khá ít sự quan tâm khi đem so sánh với Chủ nghĩa ấn tượng.
   Mình xin giới thiệu một phần trong số những tác phẩm của Họa sỹ:
















































































Tuanlong sưu tầm và hiệu chỉnh

22/08/2014

NHỮNG TRỞ NGẠI LÀ CHƯỚNG DUYÊN hay THẮNG DUYÊN?


Đa số chư Tăng cũng như Phật tử khi tu hay than rằng: “Sao con gặp nhiều chướng duyên quá. Khi xưa, chưa biết tu ai cũng xử sự tốt. Bây giờ biết tu rồi, sao thấy ai cũng lạt lẽo với mình, không được đầm ấm như xưa”. Do đó, nên mới gọi là chướng duyên.
Vì nghĩ gặp chướng duyên nên chúng ta có ý buồn. Tu mà sao không gặp người nâng đỡ, không được người hưởng ứng, phụ giúp với mình, lại còn bị ngăn trở, hay có lẽ đi tu không có phước… hầu hết Phật tử chúng ta đi chùa, lễ Phật, cầu chư Tăng tụng niệm, chú nguyện cho mình thì đều nghĩ rằng như vậy có phước hơn hồi chưa tu. Nhưng sao hồi chưa tu không gặp chướng mà bây giờ tu lại gặp chướng, than rằng mình đi chùa không có phước nên trở ngại. Thậm chí có người nói ngày xưa không tụng kinh Pháp Hoa thì không sao, bây giờ tụng kinh Pháp Hoa lại đổ nghiệp, nào con cái bệnh hoạn, gia đình rối ren. Như vậy chướng hay không chướng? Tôi nêu lên những vấn đề trên và sẽ giải thích cho chư Tăng cũng như quí Phật tử hiểu, để đường tu chúng ta lúc nào cũng vui vẻ, cũng tiến lên, không thối lui, không chán nản.
Người vào chùa tu không có thí chủ cúng dường, lâu lâu muốn mua bộ sách, bộ kinh mà không có tiền nên than thân trách phận: “Mình tu sao chướng quá, huynh đệ chung quanh có tiền mua kinh sách học, còn mình không có gì hết”. Đó là chướng thứ nhất.
Thứ hai, có người cho rằng: lúc còn cư sĩ thế gian, ai cũng kính nể mình, đến khi tu sao thấy mọi người khi dễ quá nên đâm ra bực, nghĩ mình tu không có phước bị người ta khinh bạc, thành ra thối tâm. Vì trước khi đi tu, chúng ta hay nghĩ rằng mình vào chùa làm thầy tu, chắc ai cũng thương, cũng bảo bọc mình trăm phần. Nhưng khi vào chùa rồi, thấy mọi người lơ là, không chú ý tới mình rồi cũng cảm thấy bị người khinh bạc. Lại nữa, khi còn Phật tử tới chùa, được thầy hay có  trụ trì tiếp đón nồng hậu, vui vẻ thì thích; nhưng gặp thầy cô lơ là lạnh nhạt liền không muốn đi chùa nữa. Đó là chướng thứ hai.
Thứ ba, khi được xuất gia vào đạo, chúng ta nghĩ rằng thầy sẽ thương, sẽ tin, sẽ dễ dàng với mình. Không ngờ thầy lại rầy quở, răn đe đủ điều. Thấy vậy liền cho là thầy khó khăn, rồi muốn đi tìm chùa khác ở hay trở về ba má, để được cưng chiều hơn. Đó là chướng thứ ba.
Thứ tư, Phật tử ở thế gian nghĩ rằng đi chùa, làm phước, biết tu như vậy là có phước, sao lâu lâu lại bị bệnh. Trong khi lúc chưa tu thì không bệnh, nghĩ thế nên hết muốn tu. Còn chư Tăng bệnh, nếu được thầy trụ trì hay huynh đệ tới lui thăm viếng thì vui. Nếu thầy bận không để ý, huynh đệ cũng lơ là thì buồn, sanh ra hơi chán nản. Nhớ lại ở nhà có bệnh, ba má săn sóc kỹ lưỡng, ăn uống đầy đủ; còn vô chùa bệnh, quí thầy không ngó ngàng đến. Từ đó thối Bồ đề tâm, đó là chướng thứ tư.
Tóm lại, khi tu chúng ta thường, gặp nhiều trở ngại sanh chướng như thế. Vậy, tôi xin hỏi, những việc ấy là chướng duyên hay thắng duyên? Tất cả những khó khăn trở ngại đối với người tu, nếu chúng ta không hiểu đạo thì đó là chướng duyên, ngược lại, nếu chúng ta hiểu đạo là thắng duyên.
Tôi thí dụ, mấy đứa nhỏ chơi tập nhảy cao. Ban đầu chúng gác cây khoảng năm tấc thì nhảy qua. Nếu muốn nhảy cao hơn nữa phải kéo lên sáu tấc, rồi bảy tấc, lần lần cây càng cao, cao nhiều là chướng nhiều, mà chướng nhiều thì nhảy mới giỏi.
Cũng như vậy, muốn trở thành người tu hành đầy đủ công đức, đầy đủ nguyện lực và đầy đủ trí tuệ thì những trở ngại là những thắng duyên.
Trong kinh Pháp Hoa, ĐứC Phật tuyên bố: “Đề Bà Đạt Đa là thiện tri thức bậc nhất của ta, nhờ Đề Bà Đạt Đa mà ta chóng thành đạo quả”. Đức Phật kể vô số kiếp về trước, cho tới thời hiện tại của Ngài, Đề Bà Đạt Đa luôn phá Ngài, hại Ngài, đời nào cũng làm cho Ngài điêu đứng. Kết thúc lại, Ngài nói “nhờ Đề Bà Đạt Đa mà ta chóng thành đạo”.
Trên đường tu nếu ai trợ duyên cho mình mau thành Phật thì người đó giúp mình. Như vậy, Đề Bà Đạt Đa là người giúp Phật, nên những thứ tôi vừa kể là duyên tốt để giúp chúng ta tu hành mau có kết quả. Thế nên biết không có cái chướng thật, mà chướng vì chúng ta yếu đuối, chúng ta nghĩ tưởng sai lầm. Sự thật, người tu gặp trở ngại là một cơ hội tốt để vươn lên, chớ không phải thối lui. Phật kể Đề Bà Đạt Đa trong thời hiện tại, nào là phá hòa hợp Tăng, nào là lăn đá đè Phật, nào là xúi vua thả voi say đè Phật v.v… Chúng ta nghe qua có thương Ngài không? Nhưng Phật nói Đề Bà Đạt Đa là thiện tri thức, là người giúp Phật chóng thành đạo quả.
Câu chuyện thứ hai cũng trong kinh Pháp Hoa, nói về Bồ tát Thường Bất Khinh. Khi thấy ai, Ngài liền chấp tay nói: “Tôi không dám khinh các ngài, vì các ngài đều sẽ thành Phật”. Vậy đó, mà có người cho rằng Ngài dám nói bướng, nói bậy rồi vác gậy đuổi đập. Phật bảo thuở xưa Bồ tát Thường Bất Khinh do bị người mắng chửi, đánh đạp nhưng không thối chí, cố gắng nổ lực hơn lên, gặp ai cũng tuyên bố các Ngài sẽ thành Phật v.v… như vậy, việc đánh đập mắng chửi của người có phải là chướng duyên hay thắng duyên giúp Bồ Tát chóng thành Phật? Tất cả những chướng ngại ấy là duyên tốt giúp ngài sớm thành Phật. Chúng ta nhìn lại từ đức Phật cho tới Bồ tát, ngày xưa các ngài tu hành có người tin yêu quí kính luôn, hay cũng có những người gây khổ đau, làm trở ngại cho quí ngài? Vì vậy, trên đường tu chúng ta không nên mong cầu mọi việc đều như ý. Chúng ta tu mà mong cầu mọi việc đều như ý thì có gọi là tu không? Có gì trở ngại đâu mà tu. Tu là phải có tham sân si hiện ra rồi chúng ta tiêu diệt nó, đó chính là cơ hội chúng ta tiến lên, chớ không phải lùi.
Như vậy, muốn tu được tốt đẹp, thành công thì chúng ta phải chấp nhận những chướng ngại. Những chướng ngại ấy nhà Phật gọi là thắng duyên. Tăng Ni và Phật tử tu mà sợ nhiều chướng ngại thì rất yếu đuối, rất kém cõi. Người tu như vậy dễ bị thiệt thòi, quí vị nhớ tu như vậy là chuyển hóa những tâm niệm xấu xa, yếu đuối, hèn nhát, trở thành dũng mãnh, tốt đẹp. Nếu chúng ta muốn cái gì được cái ấy, chỉ có một chiều đi lên thì quá thỏa mãn, còn gì đâu để tu. Như vậy, càng tu càng tăng trưởng lòng tham, mà nếu càng tăng trưởng lòng tham thì chưa thật biết tu. Phật tử chúng ta tu mà muốn cái gì cũng tốt hết trơn. Đi chùa thì xin Phật cho con được bình an, được ít bệnh, gia đình được khỏe mạnh, làm ăn đâu được đấy. Như vậy, quí vị đi chùa để tu hay đi chùa  để xin? Nếu xin thì khỏi tu, mà tu thì khỏi xin.
Trong kinh Phật nói bố thí, cúng dường phước vô lượng. Nhưng Phật tử chúng ta bố thí thì đòi hỏi phải được phước, cúng dường thì phải được cái gì. Thí dụ như gần rằm tháng Bảy, Phật tử muốn phóng sanh cho có phước nên mua chim, rồi chờ ngày rằm đem vô chùa nhờ quí thầy tụng kinh cầu nguyện rồi thả ra. Nhưng cầu nguyện cho ai? Cầu nguyện cho mình được sống dai, gia đình được khỏe mạnh v.v… Như vậy, thả chim vì lòng từ bi hay vì lòng ích kỷ? Sao, chúng ta tu mà ích kỷ quá chừng. Bắt chim đem thả cho mình sống dai, chớ không nghĩ thương con chim bị nhốt khổ sở, mình thả cho nó tự do, bay khắp tứ phương kiếm ăn thong thả. Rõ ràng nói tu chứ không tu gì hết. Có khi quí thầy bận, để lồng chim từ sáng tới chiều, tối mới rảnh tụng kinh, chim bị chết lên chết xuống trong lồng thật tội nghiệp. Chúng ta tham được sống lâu, được mạnh khỏe mà thả chim chứ không phải thương con chim. Phật tử kiểm tra lại xem sẽ thấy việc của mình trái với đạo lý mà chúng ta lầm tưởng là đúng đạo lý. Chúng ta tu  thì phải khởi lòng từ bi thương chúng sanh bị khổ , bị nhốt, chúng ta mua để thả nó được tự do. Một giờ tự do là một giờ tốt, nếu thả sớm thì được nhiều giờ tốt. Đằng nầy chờ cho nó đuối hoặc có khi chết mà vẫn chưa được thả vì còn chờ cầu nguyện cho mình. Đó là điều hết sức sai lầm. Vì tu mà phát tâm từ bi rộng lớn, tu là có trí huệ sáng suốt, chớ đâu phải tu là ích kỷ.
Lại một chuyện nữa, Phật tử chúng ta đi chùa, cúng chùa và cho đó là tu. Đi chùa, cúng chùa là làm phước chớ không phải tu. Tu là sửa đổi thói hư tật xấu của mình trở thành hay, tốt. Cúng chùa, cúng Tam bảo là tu phước, chớ không phải là tu sửa lại chính mình. Vì lòng kính trọng Tam bảo nên chúng ta đi chùa lễ Phật, cúng dường Tam bảo cho chư Tăng có phương tiện tu học và xây dựng chùa chiền, làm nơi tín ngưởng cho mọi người. Chúng ta cúng dường để Tam bảo thường còn ở thế gian, đem lại lợi ích cho chúng sanh, chớ không phải cúng dường Tam bảo để cầu cho mình được mạnh giỏi, cho mình làm ăn được phát tài. Vậy mà Phật tử đi chùa đốt ba cây hương nguyện vái tứ tung, xin đủ thứ hết. Lễ vật dâng cúng chừng mười ngàn mà nguyện xin với Phật ít nhất cũng vài trăm ngàn! Đổi chác như vậy xem ra nặng lãi quá phải không?
Thêm trường hợp nầy nữa, có Phật tử đến chùa thường mà gia đình có người bệnh hoạn, nếu thầy không tới thăm thì buồn liền, vì nghĩ mình lo cho Tam bảo quá mà thầy không lo lại cho mình. Quí vị thấy chúng ta làm việc gì cũng nặng về bản ngã, chớ không phải thật lòng vì Tam bảo. Nếu thật lòng vì Tam bảo thì cứ làm để Tam bảo được trang nghiêm, được thường còn là đủ rồi. Chuyện bệnh hoạn riêng tư của gia đình mình, thầy rảnh đi thăm cũng tốt hoặc thầy bận chưa đi thăm được cũng vui vẻ. Đó là Phật tử hiểu biết chữ tu trong nhà Phật.
Đến đây tôi nhắc chư Tăng và quí Phật tử về hạnh bố thí. Chúng ta nguyện tu hạnh bố thí mà cả năm không ai đến xin mình đồng xu nào hết thì có gọi là tu hạnh bố thí được không? Nếu nguyện tu hạnh bố thí thì được người đến xin, chúng ta nên mừng vì có đủ duyên để làm tròn hạnh nguyện của mình. Bố thí là buông xả của mình giúp cho người. Xả được lòng tham thì xóa hết tâm tham lam của mình. Nên giúp cho người thì ta phải mang ơn người vì nhờ người mà ta xóa được lòng tham của chính mình. Thế nên chư Tăng cũng như chư Phật tử khi cho ai vật gì, người đó không bái chào, không cám ơn, chúng ta có trách họ không? Phải hiểu rằng chúng ta tu hạnh bố thí thì người đến xin là giúp mình thực hành hạnh bố thí, phá trừ thói xấu tham lam, thêm một bước tiến trên đường tu, nên người xin là người mình phải mang ơn. Có thế mới thật là tâm đạo đức, biết hành hạnh bố thí.
Nếu nói tu hạnh bố thí mà nay người nầy xin, mai người kia xin, mốt người nọ xin, mình phát cáu lên thì hạnh bố thí vừa mới mở cửa đã bị đóng lại rồi. Chúng ta muốn tròn hạnh nguyện bố thí, thì gặp mọi người đến xin đều vui mừng cho hết. Trong kinh Đại Bát Nhã kể các vị Bồ tát tu hạnh bố thí, khi có người đến xin mà các Ngài không có gì cho liền tủi khóc. Như vậy mới gọi là lòng từ bố thí. Còn chúng ta nếu hứa cho ai mười ngàn, người ta tới chúng ta hết tiền, không có mười ngàn liền nổi quạu lên, như vậy có lòng từ bi không? Tất cả chúng ta tu phải có cái nhìn đúng với lẽ thật, nếu tu hạnh bố thí là vì khởi tâm từ bi để dẹp trừ tham lam, nên có người tới xin thì chúng ta thấy xót xa, giúp được hay không được cũng thương họ chớ không giận, không buồn. Như vậy mới là người tu chân chính.
Bây giờ nói đến tu hạnh nhẫn nhục. Giả sử có chư Tăng hay Phật tử nào phát nguyện tu hạnh nhẫn nhục mà đi ra ai cũng chê trách mình, thì quí vị có nhẫn được không? Nếu không thì tu hạnh nhẫn nhục chừng nào mới thành công. Khi chúng ta tu hạnh nhẫn nhục, phải có người tới tìm cách nầy, cách nọ, nói xấu hoặc là nhục mạ, chửi bới chúng ta đủ điều để thử sức nhẫn của mình. Đó là những người thân của mình, vì họ muốn thành tựu công đức nhẫn nhục cho mình nên mới làm như vậy. Trong kinh Phật dạy: “Người tu hành chân chính, có ai đến phá phách làm trở ngại thì người đó bị tội phải đọa địa ngục”.
Như vậy, chúng ta tu hành chân chính mà có người lại phá phách mình thì người đó hết sức vì mình, hết sức thương mình họ mới dám làm, vì biết phải đọa địa ngục. Nên chúng ta phải biết quí kính người đó hơn, người ấy đã gan dạ dám vào địa ngục để giúp cho mình tiến lên, thì còn gì hơn nữa! Nếu nghĩ như vậy quí Phật tử còn ghét ai không?
Cho nên tất cả Phật tử khi phát tâm tu, cũng như chư Tăng khi phát tâm xuất gia vào đạo, nếu có ai bị khinh chê, bị chửi mắng, bị hủy nhục thì cứ cười: “Tôi rất mang ơn quí vị đã giúp tôi nhiều”, cứ một câu đó nói hoài, không buồn, không giận. Đó là người thứ thiệt. Ngược lại vừa bị nói nặng một hồi, rồi giận năm bảy ngày, tìm cách nầy cách kia trả thù lại, thì đó là thứ giả rồi.
Chúng ta xét cho thật kỷ rồi mới thấy trên đường tu thật ra gặp trở ngại nhiều chừng nào thì đạo đức tăng trưởng nhiều chừng nấy.
Thí dụ có thầy nào đó quen nói: “Tôi nóng lắm đừng có chọc tôi”, nhưng lỡ có huynh đệ làm giận liền tát tai người ta hoặc la ầm lên, huynh đệ sợ quá bỏ chạy. Như vậy, càng thắng người ta bao nhiêu thì cái dở càng đậm, càng nhiều bấy nhiêu. Chỉ khi nào người ta chửi mình hoặc làm nhục mà ta vẫn cười, đó mới thắng. Thế nhưng Phật tử chúng ta cứ nói nhịn là nhục nên không chịu nhịn vì sợ nhục. Tôi thường nói sự nóng nảy của mình là một tật xấu, khi ý dấy lên, chúng ta không thắng được nó là đã xấu rồi, huống nữa miệng nói thân làm để cho người khác phải giận, phải buồn thì càng khổ thêm.
Chúng ta phải tu làm sao thắng được sự nóng giận. Thắng được mới thấy sức nhẫn nại mạnh mẽ của chúng ta. Bởi vậy đức Phật đã dạy trong kinh Pháp Cú: “Thắng một vạn quân không bằng thắng mình. Thắng mình mới là chiến công oanh liệt nhất”. Thiên hạ cứ ưa thắng người ngoài mà không chịu thắng mình. Thắng người ngoài thì thêm hờn thêm oán, còn thắng được mình mới là thành công trên đường tu. Như vậy, chúng ta tu cần phải chấp nhận những điều xấu, những điều không hay để thấy được tâm niệm mình.
Thí dụ ở thế gian, nếu chúng ta làm ăn năm nay phát tài, năm tới phát tài, năm nào cũng phát tài hết thì càng tăng trưởng thêm lòng tham. Nhiều tiền là sung sướng hay cực khổ. Tôi thấy nhiều tiền không phải là sung sướng đâu, có nhiều tiền cứ sợ mất, lo gìn giữ càng thêm khổ. Chúng ta tu dù ở trong cảnh ngộ nào chúng ta cũng hằng biết rõ: cái được và cái mất vô thường. Được cũng không mừng nhiều, mất cũng không buồn nhiều. Đó là mình tu tiến. Vậy chúng ta muốn tiến tu phải dùng trí tuệ thấy rõ được những điều hay, không nên dùng tình cảm nhìn theo thói quen. Bởi theo thói quen nên gặp trở ngại gọi là chướng. Ngược lại dùng trí tuệ thì trở ngại là thắng duyên giúp mình vươn lên, đạt được đạo đức tốt, không có gì phải buồn.
Đến tu hạnh tinh tấn, nếu người tu hạnh tinh tấn phát nguyện: đêm nay con tụng kinh hoặc con ngồi thiền ba thời, nhưng mới hành được một hai đêm liền phát bệnh. Như vậy có chướng không? Nếu người không biết thì nói bị chướng. Hiểu như vậy là sai. Nếu mình mạnh thì ngồi thiền tụng kinh, còn đau thì nằm đó tu. Quí vị nghĩ bệnh không tu được sao. Nếu bệnh chúng ta nằm nhìn từ đầu xuống, rõ ràng Phật nói thân nầy đau khổ đủ thứ đau, nhức chỗ nầy, mỏi chỗ kia. Phật nói thân nầy vô thường ta thấy rõ, mới hôm qua mạnh, bửa nay yếu, mai kia sẽ hoại. Quán chiếu soi xét đúng như lời Phật dạy, như vậy là tu rồi. Không phải vì bệnh mà chướng. Nếu thấy bệnh chướng là do chấp tu phải tụng kinh, ngồi thiền, còn nằm trên giường không tu được. Đó là cố chấp chứ không phải tu.
Khi có người phát tâm tinh tấn tu hành nhưng gặp thời tiết nóng quá, lạnh quá, ngồi thiền không nổi, như vậy thì sao? Khi chúng ta đã quyết tâm tu, dù nóng hay lạnh cũng không nản chí. Nóng thì tu theo nóng, lạnh thì tu theo lạnh. Chúng ta khéo ứng dụng tu tùy theo thời tiết, chớ không bỏ, không thối lui, có như vậy mới tròn hạnh tinh tấn. Người tu bây giờ có bệnh, mặc dù ham tu nhưng thấy trong người uể oải nên tới giờ tụng kinh thì xin nghĩ, viện lý do bửa nay nhức đầu quá, ngồi thiền không được. Cứ hẹn mai hẹn mốt như vậy hoài, người đó có gọi là tinh tấn không hay giải đãi.
Tôi nhớ lúc tôi ở Thiền Duyệt thất, hôm đó mới cạo tóc mà cạnh thất có một tổ ong vò vẽ. Thấy cái đầu tôi trắng bóng, nó chích cho một cái đau chảy nước mắt. Khi đó chẳng lẽ ngồi chịu đau, tôi lấy bồ đoàn ngồi thiền. Ngồi một hồi quên mất, hết đau hồi nào không hay. Nên chúng ta phải can đảm một chút thì cái đau nó sẽ qua. Nếu mình cứ sợ nó đau nhức rồi nằm đó rên thì có hết nhức không? Thôi thì đi ngồi thiền xem thử nó thắng mình hay mình thắng nó. Vượt qua được, hết đau là mình thắng nó.
Quí vị tu thiền, sắp tới giờ tọa thiền, thấy trong người khó chịu như nhảy mũi, ho v.v… nếu làm biếng thì đổ thừa bệnh rồi nghĩ. Người tinh tấn vẫn cứ ngồi, nhờ ngồi nên trong người nóng lên, toát mồ hôi hết bệnh. Như vậy người ấy thắng được bệnh, nên tinh tấn là sức mạnh để thắng sự yếu đuối, hèn nhát của chính mình, do đó cũng thắng được tất cả những cơn bệnh. Người tu hành tinh tấn ít sợ bệnh hoạn, vì có thể vượt qua nó, không bị nó làm chủ mình. Muốn vượt qua tất cả thì phải gan, dám ngồi chết trên bồ doàn mới có thể vượt qua được, bằng không dám thì không thể vượt qua nổi.
Tóm lại, chúng ta tu hành muốn đầy đủ hạnh từ bi, đầy đủ hạnh nhẫn nhục, thì tất cả những trở ngại, tất cả những nghịch duyên ở bên ngoài đối với chúng ta đều là cơ hội tốt, không có chi là xấu hết. Những người gây trở ngại cho mình mới thật đáng mang ơn, chớ không phải người thù oán. Hiểu được như vậy trên đường tu mới không thối chuyển, mà còn chuyển được tất cả những chướng duyên thành thắng duyên. Quí vị dù xuất gia hay tại gia, nếu đã quyết tu rồi thì phải can đảm, phải thấy đúng như thật để chúng ta không bị các duyên làm trở ngại phải thối tâm, lùi bước trên đường tu. Lúc nào ta cũng hăng hái, nổ lực tiến lên cho đến ngày thành tựu đạo quả Bồ đề mới tròn sở nguyện của mình. Được như vậy mới là người cầu giải thoát sanh tử.
Tất cả Phật tử nghe hiểu rồi phải mạnh mẽ nhìn đúng như thật, thì tôi bảo đảm quí vị trên đường tu càng ngày càng tiến, càng ngày càng cao thượng, ngày càng gần các bậc thánh hiền, chớ không xa nữa. Còn ngược lại thì xa lơ xa lắc. Tôi nói bao nhiêu đó cũng quá đủ rồi. Mong quí vị thực hành đạt được nhiều kết quả tốt đẹp.
***

Hòa thượng THÍCH THANH TỪ

19/08/2014

Những điều cần biết khi làm việc với CSGT (xxx)


   Một số kiến thức và kinh nghiệm của bản thân cũng như tham khảo qua ACE khác mạo muội được ra đây để mọi người tham khảo:



   Khi CSGT yêu cầu xuất trình giấy tờ thì yêu cầu CSGT thực hiện đúng tác phong, điều lệnh và quy trình về kiểm soát: Thông báo lỗi, hay thông báo lý do dừng xe theo các điều kiện về việc được phép dừng xe để kiểm soát theo TT 65 rồi mới tiến hành kiểm soát, bao gồm cả việc yêu cầu lái xe xuất trình giấy tờ để kiểm soát.
   Dứt khoát chúng ta không đưa giấy tờ cho CSGT trước khi CSGT thông báo lỗi, chứng minh chúng ta vi phạm.
   Cương quyết để được ghi ý kiến của mình vào BB nếu thấy có điều gì đó nghi ngờ vì thường xxx sẽ không muốn cho các cụ ghi vào đó. Nếu các cụ không ký biên ban, mà khi đã đưa giấy tờ cho CSGT rồi, CSGT có thể bảo "tôi chưa cầm giấy tờ" nên việc ghi hình trong trường hợp này là rất cần thiết. 


***************

Quy trình thực hiện điều lệnh OFer khi bị CSGT dừng xe
   
  Đang lưu thông trên đường, khi bị xxx thực hiện điều lệnh (ra tín hiệu) dừng xe:
   1. Thao tác dừng xe: Bình tĩnh, giảm tốc độ từ từ và quan sát phía trước, hai bên và phía sau xe. Cho xe dừng vào khu vực xxx chỉ dẫn, dừng xe vào vị trí an toàn (vì đôi khi xxx chỉ mình dừng xe vào chỗ không an toàn, vi phạm luật...). Bật đèn dừng khẩn cấp (với xe ô tô).
   2. Chuẩn bị: Bật ghi âm, ghi hình (nếu có), ngồi nguyên tại vị trí lái, hạ kính xuống (với xe ô tô) chờ xxx đến. Quan sát kỹ xem xxx đó là thật hay giả? xxx đó có biển tên hoặc thẻ xanh không (vì chỉ xxx đeo thẻ xanh mới được quyền thực hiện điều lệnh dừng phương tiện đang lưu thông - theo Thông tư số 45/2012/TT-BCA, còn xxx không có thẻ hoặc xxx khác chỉ được làm công việc hỗ trợ); 
   - Nếu phát hiện xxx không có biển tên thì dứt khoát không làm việc vì đây có thể là xxx giả hoặc xxx không đủ điều kiện đi làm việc; hoặc xxx có biển tên nhưng không có thẻ xanh thì đây là xxx không đủ điều kiện thực hiện nhiệm vụ tuần tra kiểm soát giao thông.
   - Thẻ xanh của CSGT


[​IMG]


   - Quan sát khu vực xung quanh, nếu phát hiện chỉ có 01 xxx (gọi là bồ câu đi lạc) thì đây là xxx đi ăn mảnh phi pháp (Theo thông tư số 65/2012/TT-BCA tổ xxx tối thiểu 2 người). 
   Gặp 02 trường hợp trên thì dứt khoát không xuống xe mà hãy gọi cho CS 113 hoặc ĐDN Cục CSGT ĐB-ĐS để phản ánh:
   + Hà Nội: 069.42608 - 04.39423011
   + Đại diện phía Nam: 069.36233
   - Nếu phát hiện xxx giả, đề phòng bị cướp, chúng ta hãy hô lớn kêu cứu những người xung quanh hoặc chuẩn bị phương án phòng vệ hợp lý.
   
   3. Chào hỏi: Sau khi đã thực hiện xong bước (2), xác định xxx đó đủ điều kiện làm việc và được xxx mời xuống làm việc. Vẫn bật đèn dừng khẩn cấp, tháo dây an toàn (với ô tô), rút chìa khó đút túi (đề phòng bị cướp), chuẩn bị đầy đủ giấy tờ cần thiết (vẫn để nguyên trong túi – cũng đề phòng trường hợp bị cướp) mở cửa bước xuống (với ô tô), khóa xe cần thận. 
   - Điều lệnh về chào của CSGT:

   [​IMG]

[​IMG]


   Chờ xxx chào mình theo đúng điều lệnh, mình cũng sẽ chào lại xxx. Lời chào đầu tiên chúng ta hãy chào rõ cấp bậc, họ tên đầy đủ (nếu cần thêm cả số hiệu) của xxx đó nữa, VD như "chào Trung sỹ Ngu Văn Ă", "chào Đại úy Ngu Văn Đ", "chao Trung tá Ngu Văn Xơi"... Điều này thể hiện hiểu biết của chúng ta và đặc biệt tạo ra sự uy quyền giữa "ông chủ" và "đầy tớ", nhắc cho xxx nhớ ra ai là "ông chủ", ai là "đầy tớ". Khi đó áp lực của "ông chủ" sẽ đè nặng lên "đầy tớ", xxx sẽ giảm sự hống hách, bố láo...
    Trong quá trình tranh luận với xxx, chúng ta chú ý dùng đại từ nhân xưng cho phù hợp, bình tính, dõng dạc chứ đừng có xoắn lên. VD: với xxx kém tuổi hơn dùng tôi - chú, anh/ chị - chú, anh/ chị - em hoặc tôi – anh…; với xxx tầm ngang tuổi hoặc hơn tuổi dùng tôi - anh; với xxx nhiều tuổi, vui vẻ, tình cảm thì dùng em - anh, cháu - chú.... 
   
Nếu xxx chưa chào đúng điều lệnh, hãy yêu cầu xxx chào lại khi nào đúng mới làm việc! 
   
Chúng ta hãy nhớ rằng luôn ghi âm, ghi hình đầy đủ để làm bằng chứng tố cáo, khiếu nại khi xxx làm sai hoặc làm bằng chứng bảo vệ mình khi bị xxx vu khống. Nếu phát hiện xxx có mùi bia, rượu thì chúng ta kiên quyết không làm việc. 
   Tại Điều 3, TT 65 quy định về yêu cầu, tiêu chuẩn của cán bộ làm nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ sau:
   1. Nắm vững và thực hiện đúng các quy định của pháp luật về giao thông đường bộ, Thông tư này và quy định khác của pháp luật có liên quan.
   2. Thực hiện đúng, đầy đủ và có trách nhiệm đối với nhiệm vụ được phân công trong quá trình tuần tra, kiểm soát; quy chế dân chủ trong công tác bảo đảm trật tự, an toàn giao thông và Điều lệnh Công an nhân dân.
   3. Khi tiếp xúc với nhân dân phải có thái độ kính trọng, lễ phép, tận tụy, đúng mực.
   4. Phát hiện, ngăn chặn, xử lý kịp thời các hành vi vi phạm pháp luật có liên quan đến việc bảo đảm trật tự, an toàn giao thông đường bộ theo đúng trình tự, thủ tục, thẩm quyền quy định của pháp luật.
   5. Đã được cấp biển hiệu và Giấy chứng nhận Cảnh sát tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ theo quy định của Bộ Công an.

   4. Làm việc: Khi xxx yêu cầu xuất trình giấy tờ thì yêu cầu xxx thực hiện đúng tác phong, điều lệnh và quy trình về kiểm soát: Thông báo lỗi, hay thông báo lý do dừng xe theo các điều kiện về việc được phép dừng xe để kiểm soát theo TT 65 rồi mới tiến hành kiểm soát, bao gồm cả việc yêu cầu lái xe xuất trình giất tờ để kiểm soát. 
   Dứt khoát chúng ta không đưa giấy tờ cho xxx trước khi xxx thông báo lỗi, chứng minh chúng ta vi phạm. Điều 14, TT 65 quy định về điều kiện xxx được dừng phương tiện đang lưu thông để kiểm tra, kiểm soát sau:
   1. Cán bộ thực hiện nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát được dừng phương tiện để kiểm soát trong các trường hợp sau:
   a) Trực tiếp phát hiện hoặc thông qua phương tiện, thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ phát hiện, ghi nhận được các hành vi vi phạm pháp luật về giao thông đường bộ;
   b) Thực hiện kế hoạch, mệnh lệnh tổng kiểm soát của Cục trưởng Cục Cảnh sát giao thông đường bộ - đường sắt hoặc Giám đốc Công an cấp tỉnh trở lên;
   c) Thực hiện kế hoạch, phương án công tác của Trưởng phòng Hướng dẫn và Tổ chức tuần tra, kiểm soát giao thông thuộc Cục Cảnh sát giao thông đường bộ - đường sắt, Trưởng phòng Cảnh sát giao thông hoặc Trưởng Công an cấp huyện trở lên về việc kiểm soát, xử lý vi phạm pháp luật về giao thông đường bộ theo chuyên đề;
   d) Có văn bản của thủ trưởng, phó thủ trưởng cơ quan điều tra từ cấp huyện trở lên; văn bản đề nghị của cơ quan chức năng liên quan về dừng phương tiện để kiểm soát phục vụ công tác bảo đảm an ninh, trật tự;
   đ) Tin báo của cơ quan, tổ chức, cá nhân về hành vi vi phạm pháp luật của người và phương tiện tham gia giao thông.
   2. Việc dừng phương tiện phải bảo đảm các yêu cầu sau:
   a) An toàn, đúng quy định của pháp luật;
   b) Không làm cản trở đến hoạt động giao thông;
   c) Khi đã dừng phương tiện phải thực hiện việc kiểm soát, nếu phát hiện vi phạm phải xử lý vi phạm theo đúng quy định của pháp luật.
   Trường hợp xxx cố tình yêu cầu chúng ta xuất trình giấy tờ trước khi xxx thông báo lỗi, khi đó chúng ta kiên quyết không đưa giấy tờ, có thể xxx sẽ vu khống chúng ta tội “chống người thi hành công vụ”. Vậy chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta có thể trả lời: “Anh không được lộng ngôn, vu khống, thế nào là chống người thi hành công vụ? Tôi chỉ yêu cầu anh thực hiện đúng quy định của pháp luật, quy định của ngành…”. Có thể xxx sẽ dọa dẫm cho xe về đồn… Chúng ta có thể nói: “Nếu anh có thể làm được điều trái quy định của pháp luật, của ngành thì anh cứ làm cho tôi xem, cho mọi người dân xem, cho lãnh đạo của anh xem, cho các cơ quan bảo vệ pháp luật xem…”.
   Đã có trường hợp chúng ta đưa giấy tờ cho xxx trước khi xxx thông báo lỗi và chúng ta không chấp nhận lỗi này mà xxx cũng không chứng mình được. Sau một hồi bla bla xxx bảo không cầm giấy tờ của chúng ta. Vậy chúng ta phải kiên quyết yêu cầu xxx chứng minh lỗi trước khi chúng ta xuất trình giấy tờ cho xxx kiểm tra, kiểm soát.
   Nếu xxx nói là kiểm tra hành chính, nghĩa là xxx thực hiện việc dừng xe trong các trường hợp theo Mục b), c), d), Khoản 1, Điều 14 của TT 65 thì yêu cầu xxx xuất trình các loại giấy tờ của Thủ trưởng CA cấp huyện trở lên. Sau khi kiểm tra đúng ta mới xuất trình giấy tờ cho xxx kiểm tra.
   Lỗi quá tốc độ tối đa cho phép: Hiện nay xxx kiểm tra bằng máy kiểm tra tốc độ (súng bắn tốc độ), nếu cần yêu cầu xxx cho xem hình ảnh. Khi xem hình ảnh chú ý kiểm tra máy kiểm kiểm tra tốc độ còn tem kiểm định có hiệu lực hay không, hình ảnh đó có chứng minh được xe của mình chạy quá tốc độ trong đoạn đường quy định đó hay không...
   Các lỗi khác như đè vạch, vượt phải, vượt tại đoạn đường con, vượt đèn đỏ mấy giây, xi-nhan... nếu thực sự không vi phạm (hoặc cụ thích cãi cùn là mình không vi phạm, mặc dù vi phạm thật - không ủng hộ) thì kiên quyết (hoặc già mồm cãi) bảo vệ quan điểm đúng của mình, xxx cố tình ép chúng ta nhận lỗi thì xxx phải có bằng chứng xác thực, bằng hình ảnh hoặc bằng cách nào đó - đó là việc của xxx mà mình phải tâm phục khẩu phục. Điều 3 (Nguyên tắc xử lý vi phạm hành chính), Luật xử lý vi phạm hành chính số 15/2012/QH13 quy định:
   đ) Người có thẩm quyền xử phạt có trách nhiệm chứng minh vi phạm hành chính. Cá nhân, tổ chức bị xử phạt có quyền tự mình hoặc thông qua người đại diện hợp pháp chứng minh mình không vi phạm hành chính;
   Nếu xxx đọc lỗi đúng với lỗi chúng ta vi phạm, chúng ta hãy nhận lỗi, xuất trình giấy tờ và chấp thuận việc kiểm soát, xử lý của xxx theo quy định của pháp luật.
   Khi xxx lập biên bản, trước khi ký chúng ta phải kiểm tra 03 việc và yêu cầu xxx thực hiện đúng, chính xác:
   - Thứ nhất: Mẫu biên bản có đúng mẫu được ban hành đúng luật không (có dấu đỏ, số thứ tự…).
   - Thứ hai: Phần ghi lỗi vi phạm, yêu cầu xxx ghi đúng lỗi vi phạm của mình theo Điều, Khoản, Mục nào trong Luật GTĐB 2008 hay các văn bản hướng dẫn dưới Luật… chứ không phải ghi theo Nghị định 171 đâu nhé! Nghị định số số 171/2013/NĐ-CP quy định về chế tài xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực GTĐB và đường sắt. Một lần nữa các cụ hãy nhớ nghị định 171 là chế tài xử lý nhé!
   Chúng ta hãy nhớ rằng, nguyên tắc làm việc của xxx là mọi hành động và lời nói phải có căn cứ. Khi làm việc với xxx hãy bình tĩnh nói nhẹ nhàng, mềm mỏng nhưng dứt khoát, lần lượt người nói, người nghe để đối đáp với xxx như thế sẽ hiệu quả hơn. Nếu mình vô tình, không cố ý vi phạm những lỗi nhẹ, xxx có thể chỉ nhắc nhở mà không xử lý hành chính.
   
   Các tình huống nhạy cảm khi đối diện với chiến thuật của xxx:

   1. Chiến thuật "xa luân chiến" của xxx
   Mình đã xem rất nhiều cuộc tranh luận của các cụ với xxx, và cũng chính từ bản thân mình nữa nên rút ra kinh nghiệm thế này: Tại sao lại có xxx 1, xxx 2... và có khi đến cả xxx 4, 5 nữa? Đây là chiến thuật "xa luân chiến" của xxx. Khi xxx 1 tranh luận đuối lý, xxx 2 sẽ tiến đến bồi tiếp, và khi xxx 2 tranh luận cũng đuối lý thì xxx 3, xxx 4... và cả xxx xếp đến để giải vây cho đồng đội, đồng thời tạo áp lực tâm lý kiểu "lấy thịt đè người" hay "chiến dịch biển người" của Tung Cẩu. Vậy gặp tình huống này các cụ nên đối phó ra sao?
   Việc đầu tiên các cụ chỉ nên tranh luận với xxx 1, nếu xxx 1 "lảng" bỏ đi thì các cụ hãy gọi ngay  lại và bảo: 
   - Tại sao anh đang làm việc với tôi lại tự ý bỏ đi?". 
   Nếu xxx 2 tiến đến các cụ có thể nói: 
   - Tôi đang làm việc với xxx 1, anh không phải là người trực tiếp dừng xe tôi lại nên tôi không làm việc với anh!
   Trường hợp nếu xxx 1 bảo các cụ đến gặp xxx xếp trình bày, các cụ có thể nói: 
  - Tôi đang làm việc với anh vì anh trực tiếp dừng xe tôi, nếu anh muốn xếp anh làm việc với tôi thì anh mời xếp anh lại đây làm việc với tôi!
   Trường hợp xxx xếp đến hoặc được xxx 1 mời đến làm việc, khi đó các cụ mới làm việc với xxx xếp. Khi đó, xxx xếp đến thường hỏi các cụ:
   - Có chuyện gì đấy em?
   Lúc ấy hắn nhún nhường giả tạo đấy, các cụ có thể bảo:
   - Tôi đang làm việc với xxx 1, và xxx 1 là người trực tiếp dừng xe tôi, có chuyện gì anh yêu cầu xxx 1 báo cáo lại cho anh rõ.
   Các cụ hãy dõng dạc, bình tĩnh trả lời, tự khắc sẽ phá vỡ chiến thuật "xa luân chiến" của xxx ngay.  
   Các cụ chú ý khi thấy xxx xếp tươi cười, hỏi han về việc xe này mua mới hay cũ, sang tên nộp thuế cao hay thấp...? Đó là chiến thuật để các cụ tự khai ra lỗi khi mua bán rồi mà vẫn không sang tên đổi chủ. 

   2. Đối phó với tình huống xxx kiểm soát thông qua các phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ "bắn tốc độ, đè vạch, vượt phải, vượt tại đường cong..., kể cả vượt đèn đỏ..." bằng mồm
   Khi xxx thông báo lỗi "bằng mồm" thì các cụ hãy yêu cầu xxx chứng mình mình vi phạm lỗi đó vì theo Điều 3 (Nguyên tắc xử lý vi phạm hành chính) của Luật xử lý vi phạm hành chính số 15/2012/QH13 quy định:
   đ) Người có thẩm quyền xử phạt có trách nhiệm chứng minh vi phạm hành chính. Cá nhân, tổ chức bị xử phạt có quyền tự mình hoặc thông qua người đại diện hợp pháp chứng minh mình không vi phạm hành chính;
   Trường hợp xxx cho xem hình ảnh, các cụ chú ý kiểm tra máy bắn có tem kiểm định còn nằm trong thời gian cho phép hay không, hình ảnh bắn có nằm trong phạm vi mình vi phạm hay không? Vì có trường hợp xxx bắn tốc độ xe các cụ trước khi đến cái biển báo tốc độ tối đa cho phép mà các cụ vi phạm.
   Trường hợp xxx bẩu khi nhận quyết định xử phạt sẽ có hình ảnh kèm theo thì các cụ phải chấp thuận vì ở Điểm a, Khoản 2, Điều 16 của Thông tư số 65/2012/TT-BCA quy định (oái oăm quá!):
   Khi đã ghi nhận được hành vi vi phạm về trật tự,an toàn giao thông của người và phương tiện tham gia giao thông thông qua các phương tiện thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, cán bộ thực hiện hiệu lệnh dừng phương tiện để kiểm soát và xử lý theo quy định. Trường hợp người vi phạm yêu cầu được xem hình ảnh, kết quả ghi, thu được về hành vi vi phạm thì phải cho xem ngay nếu đã có hình ảnh, kết quả ghi thu được tại đó; nếu chưa có ngay hình ảnh, kết quả ghi, thu được thì hướng dẫn họ đến bộ phận xử lý để được xem; nhưng các cụ có thể nói cho xxx nghe và viết vào BB:
   "- Tôi đã yêu cầu cho xem hình ảnh vi phạm nhưng không được đáp ứng. Yêu cầu có hình ảnh vi phạm chính xác khi ra ra quyết định xử phạt hành chính".
   Đặc biệt chú ý: Cương quyết để được ghi ý kiến của mình vào BB nếu thấy có điều gì đó nghi ngờ vì thường xxx sẽ không muốn cho các cụ ghi vào đó. Nếu các cụ không ký BB, mà khi đã đưa GT cho xxx rồi, xxx có thể bảo "tôi chưa cầm giấy tờ" nên việc ghi hình trong trường hợp này là rất cần thiết.
   Nếu xxx bắn "bằng mồm" thật thì chuyện gì sẽ sảy ra tiếp theo nhỉ?

   
3. Đấu tranh với tình huống xxx bắt láo khi có vạch chỉ hướng tại đoạn đường tăng/giảm tốc khi nhập/tách vào/ra đường cao tốchttp://www.otofun.net/threads/499324...-dung-xe/page5
   
4. Xử lý tình huống xxx bắt láo lỗi vượt phải khi đi làn bên phải vượt xe đi làn bên trái:  
http://www.otofun.net/threads/499324...dung-xe/page12
   
5. Về việc ghi âm, ghi hình bị xxx ngăn chặn bất hợp pháp: Mời các cụ chịu khó xem ở 2 thớt này (đã được sự cho phép của cụ chủ thớt đó):
   
6. Về việc xe bán tải, xe tải VAN: Mình thấy có một số thớt tranh luận xe tải VAN, xe bán tải (trong đăng ký, đăng kiểm ghi là xe tải) có được coi là "ô tô con" hay không? hay là "ô tô tải"?
   
Mình xin khẳng định luôn đây là "ô tô con"! Theo QCVN 41: 2012/BGTVT tại Điều 4 đã định nghĩa:
   4.23 Ôtô con là chỉ ôtô chở người không quá 9 chỗ ngồi kể cả lái xe, hoặc ôtô chở hàng với trọng tải không quá 1,5tấn. 
   Ôtô con bao gồm cả các loại có kết cấu như môtô 3 bánh nhưng khối lượng bản thân lớn hơn 400kg trở lên và trọng tải không quá 1,5tấn;
   4.24 Ôtô tải là chỉ ôtô chở hàng hoặc thiết bị chuyên dùng có trọng tải từ 1,5tấn trở lên; 
   
Chính vì thế, khi đi vào các đoạn đường có biển "cấm tất cả các loại xe tải" thì tất cả các loại xe theo mục "4.23" được đi các cụ nhá, kể cả việc xe bán tái mà trong đăng ký, đăng kiểm ghi là "xe tải" thì vẫn chỉ là xe con thôi.
   
7. Tình huống bị xử lý oan sai vạch 1.11 (xuất hiện nhiều nơi, trong đó có đường Phạm Văn Đồng - Hà Nội)  http://www.otofun.net/threads/654588...-11?highlight=
Link dowload QCVN 41-2012/BGTVT: https://www.dropbox.com/s/96jmjxqccs...o%5B1%5D_2.pdf