24/04/2026

Ánh sáng Đông Kinh Nghĩa thục vẫn mãi tồn tại

 


 Ảnh st từ tạp chí Đáng nhớ

 

Ít ai ngờ rằng, quảng trường thơ mộng bên hồ Gươm hôm nay từng có một quá khứ đầy bi tráng. Xưa kia, Bãi Dừa (hay Bãi Gáo) vốn là nơi thực dân Pháp chọn làm pháp trường để uy hiếp tinh thần người dân kinh kỳ. Những cây dừa cằn cỗi nơi đây từng là nơi bêu đầu các bậc nghĩa sĩ, trong đó có ông cử Tạ Văn Đình vào năm 1883, hay Thủ khoa Nguyễn Cao năm 1887... Chính trên mảnh đất thấm đẫm máu xương của tiền nhân ấy, một trang sử mới về văn hóa và lòng tự cường đã được viết nên qua tên gọi: Đông Kinh Nghĩa Thục.

Đến năm 1945, thị trưởng Trần Văn Lai thuộc chính quyền Trần Trọng Kim đã đổi tên thành Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục để kỷ niệm ngôi trường tư miễn phí đồng thời là trung tâm của một phong trào yêu nước sôi động vào đầu thế kỷ 20 của sĩ phu Hà Nội và các vùng lân cận.

Trường Đông Kinh nghĩa thục mở vào tháng 3/1907 ở phố Hàng Đào do một số nhân sĩ, tri thức khởi xướng và tham gia giảng dạy như Lương Văn Can, Nguyễn Văn Vĩnh… “Đông Kinh” là tên kinh thành Thăng Long thời Lê sơ, sau đổi ra cả vùng đàng ngoài, “nghĩa thục” là trường dạy việc nghĩa. Ban đầu chỉ có ba lớp với khoảng 100 trò, đến tháng 5/1907 khi có giấy phép chính thức, trường tăng lên 8 lớp, chủ yếu dạy chữ quốc ngữ.

Vợ chồng cụ cử Lương Văn Can, một trong những yếu nhân của phong trào và sáng lập viên Đông Kinh Nghĩa Thục đã hiến mấy căn nhà riêng của mình tại các phố Hàng Ðào, Hàng Quạt và Lương Văn Can (tên từ 1945) làm trụ sở trường này và các cơ sở đặt lớp học.

Từ những căn nhà riêng của vợ chồng cụ cử Lương Văn Can trở thành trụ sở của một phong trào duy tân, Đông Kinh Nghĩa Thục đã biến một mảnh đất từng mang nỗi đau 'Bãi Dừa bêu đầu' trở thành biểu tượng của ánh sáng trí tuệ. Ngày nay, dù những lớp học năm xưa ở phố Hàng Đào chỉ còn trong sử sách, nhưng tinh thần 'vị nghĩa' ấy dường như vẫn đang cuộn chảy mãnh liệt trong lòng đời sống, đặc biệt là ở dải đất phương Nam nắng gió.

Ta vẫn bắt gặp đâu đó giữa những con hẻm nhỏ tại Sài Gòn hay các tỉnh miền Tây sông nước, hình ảnh những lớp học miễn phí đã đỏ lửa suốt hàng chục năm qua. Ở đó, có những thầy giáo, cô giáo không chỉ dạy chữ mà còn dạy làm người bằng cả trái tim hào hiệp – những tấm gương đã được cộng đồng và xã hội trân trọng ghi nhận. Họ, cũng như những nhân sĩ Đông Kinh Nghĩa Thục thuở trước, đang âm thầm gieo mầm tri thức cho trẻ em nghèo mà không màng danh lợi, coi việc 'khai dân trí' là sứ mệnh tự thân.

Chính những lớp học tình thương ấy đã chứng minh rằng: Cái tên Đông Kinh Nghĩa Thục không chỉ là một danh xưng lịch sử giữa lòng Thủ đô, mà đã trở thành một di sản tinh thần sống động. Ánh sáng văn hóa và lòng vị tha sẽ luôn là mạch nguồn bất tận, nối liền quá khứ với hiện tại, nối liền Bắc - Nam trong một khát vọng chung về một dân tộc trí tuệ và nhân văn.

 

 



 

23/04/2026

Tiền giấy là rác và cái bẫy "Làm công ăn lương"

 Có thể là hình ảnh về ‎văn bản cho biết '‎PHỞ BÁT ĐÀN 2004 PHỞ BÁT ĐÀN 2026 TRUYỄR 10.0000 .TÁI NẠM PHỎ .TAI 8.0000 .CHÍN 7.000Đ TRỨNG GÀ 2.000Đ אנ TRUYÊR PHƠ TÁI NẠM 70.000 TAI 60 .000 CHÍN 55.000 TRUNGGA:5000 TRỨNG GẢ: 5000 49 9B BÁT BA DAN I7K TRUYỀR 49 ByT ĐAR‎'‎

 Ảnh này có nhiều nguồn đăng trên net nhưng không rõ tác giả?

 

Hãy nhìn vào bức ảnh: Bảng giá Phở Gia Truyền Bát Đàn tôi có được từ trên net.

Năm 2004: Phở tái giá 8.000 VNĐ.

Năm 2026: Phở tái giá 60.000 VNĐ.

Đám đông nhìn vào bức ảnh này và chép miệng: "Ôi dào, vật giá leo thang, chuyện bình thường ở huyện!"

Bát phở năm 2026 không hề to hơn bát phở năm 2004. Miếng thịt không ngon hơn, nước dùng không ngọt hơn. Bát phở vẫn y nguyên như thế suốt hai thập kỷ. Thứ duy nhất thay đổi là: Giá trị đồng tiền trong túi bạn đã bốc hơi.

Khi nhận ra tiền giấy thực chất là "rác" trước cơn lốc lạm phát, bạn bắt đầu cuống cuồng muốn đầu tư, muốn kiếm thật nhiều tiền. Và đó chính là lúc bạn bước vào cái bẫy thứ hai: Người giàu không trả thuế.

Đây là một sự thật giáng thẳng vào mặt tầng lớp trung lưu, những người làm công ăn lương có thu nhập cao. Hãy tưởng tượng bạn là một CEO đi làm thuê với mức lương triệu đô hoặc vài tỷ đồng mỗi năm. Cơ quan thuế sẽ lập tức xuất hiện và "cắt phăng" khoảng 35% thu nhập của bạn theo biểu thuế lũy tiến. Bạn cầm về chưa đầy một nửa. Bạn đang làm việc quần quật để nuôi bộ máy nhà nước trước khi được phép tự nuôi chính mình.

Ngay cả khi bạn nhận thưởng bằng cổ phiếu hay tài sản, khi kẹt tiền và bán chúng đi, bạn vẫn bị "vặt" một miếng thịt mang tên Thuế lãi vốn.

Nhưng giới tinh hoa, những nhà tư bản thực thụ lại chơi một trò chơi khác. Một ông trùm bất động sản hay tỷ phú công nghệ sở hữu khối tài sản khổng lồ sẽ không bao giờ bán tài sản để lấy tiền mặt tiêu xài. Họ mang cuốn sổ đỏ hoặc đống cổ phiếu đó vào ngân hàng để làm tài sản thế chấp và VAY ra tiền mặt.

Về mặt pháp lý, Nợ không phải là thu nhập. Do đó, họ có thể cầm hàng trăm tỷ đồng đi tiêu xài, đi tái đầu tư mà không phải nộp một đồng thuế nào. Trong khi họ thoải mái dùng tiền vay, thì khối tài sản gốc vẫn nằm đó và tiếp tục tăng giá 10-15% mỗi năm nhờ chính cái "quái vật" lạm phát mà chúng ta vừa nói ở trên. Mức tăng giá tài sản này dư sức chi trả cả gốc lẫn lãi cho ngân hàng.

Elon Musk không sống bằng lương, ông ta sống bằng cách vay nợ thế chấp cổ phiếu Tesla.

Tại Việt Nam, những chủ doanh nghiệp thông minh cũng vận hành theo cách đó. Họ không chia cổ tức bằng tiền mặt để tránh bị đánh thuế cao. Họ giữ tiền lại công ty, dùng nó mua bất động sản làm tài sản cố định, rồi lại dùng chính bất động sản đó để rút vốn lưu động ra kinh doanh. Chi phí lãi vay và khấu hao tài sản sẽ "bào mòn" lợi nhuận trên sổ sách, đẩy thuế thu nhập doanh nghiệp về mức tối thiểu.

Sự khác biệt nằm ở đây: Đại gia dùng Nợ để phòng thủ và sinh sôi; kẻ nghèo dùng Nợ để mua tiêu sản rồi còng lưng trả lãi!

Thưa những người anh em đang ngày đêm đi tìm ánh sáng của sự tự do tài chính: Tiết kiệm tiền mặt trong thời đại bát phở từ 8k lên 60k là một sai lầm về tư duy.

Làm việc còng lưng chỉ để nhận lương và nộp mức thuế cao nhất xã hội là một sự lãng phí sức lao động.

Mua một khối tài sản hàng tỷ đồng mà không qua hệ thống thẩm định pháp lý chặt chẽ là một hành động tự sát về tài chính.

Hệ thống tài chính được thiết kế vô cùng hoàn hảo để vắt kiệt sức lao động của những người lười suy nghĩ. Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ nắm rõ Luật chơi, sử dụng thành thạo Đòn bẩy để tối ưu thuế, và có Kỷ luật thép trong việc bảo vệ tính hợp pháp của tài sản.

Đừng xuống tiền khi chưa trang bị cho mình một Tư duy Tích sản, một kỹ năng điều phối Đòn bẩy và một bức tường lửa pháp lý bất khả xâm phạm.

Tự do không bao giờ được ban phát. Nó phải được giành lấy bằng sự lạnh lùng của trí tuệ!