28/11/2023

Mỳ hủ tiếu Chợ Lớn

 Sài gòn nhỏ


Từ lâu rồi, món hủ tiếu (hay “hủ tíu”) được xem như là đặc sản của cả miền Nam chứ không riêng gì Chợ Lớn. Có nhiều trường phái hủ tiếu khác nhau như hủ tiếu Nam Vang, hủ tiếu Sa Đéc, hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu mì của người Hoa Chợ Lớn cho tới hủ tiếu gõ bình dân đầu ngõ – món ăn ngon, rẻ, chắc bụng của người lao động nghèo. Mỗi trường phái có một nét độc đáo riêng mà trong đó trường phái nhiều chủng loại nhất chính là hủ tiếu mì của người Hoa Chợ Lớn.

Một tiệm mì kiếng kiểu xưa ở Chợ Lớn (ảnh: Eric RAZ/Gamma-Rapho via Getty Images)

Người Hoa ăn hủ tiếu mì cũng như người Việt ăn phở. Nhiều lúc tôi cũng không dám chắc rằng mình ăn phở nhiều hơn hay hủ tiếu mì nhiều hơn. Lúc nhỏ tôi cứ thắc mắc cái tên “hủ tiếu mì” từ đâu mà có. Hai chữ “hủ tiếu” chắc chắn không phải là tiếng Quảng Đông vì người Quảng Đông gọi “hủ tiếu mì” là “phảnh mìn” (粉麵- âm Hán Việt là “phấn miến”).

Theo Wikipedia, hủ tiếu bắt nguồn từ chữ “粿條” (âm Hán Việt là “quả điều”) mà tiếng Triều Châu đọc là “kway teo”, người Việt mình đọc trại ra là “hủ tiếu”. Những người miền Nam lớn tuổi như bà ngoại tôi lúc sinh thời còn gọi là “củ tíu” hoặc “củi tíu” chứ không gọi là “hủ tiếu” như ngày nay. Điều này càng khẳng định một điều là “hủ tiếu” hay “củ tíu/ củi tíu” chính là âm đọc trại của “kway teo” mà ra. Còn “mì” là âm đọc trại của chữ “mee” trong tiếng Triều Châu. Như vậy “hủ tiếu mì” theo cách gọi của người Việt Nam chính là đọc trại từ “kway teo mee” của tiếng Triều Châu chứ không phải là theo cách đọc “phảnh mìn” của người Quảng Đông.

Đặc điểm nhận dạng của một quán hủ tiếu mì kiểu người Hoa trong Chợ Lớn chính là chiếc xe kiếng được trang trí bằng bức tranh vẽ trên kiếng những tích truyện Tàu như Tam anh chiến Lữ Bố, Quan Công phò nhị tẩu, liên hoàn kế, Tiết Đinh San cầu Phàn Lê Huê… được ghép cạnh nhau thành một bức tranh liên hoàn.

Mỗi bức tranh đều có chú thích bằng chữ Hoa (đôi khi cả tiếng Việt) tóm lược về tích truyện được vẽ. Hồi nhỏ sống với bà ngoại, tôi được bà kể cho nghe những điển tích trong truyện Tàu nên tôi nhận ra hầu hết những tích được vẽ trên xe kiếng hủ tiếu mì. Mỗi lần đi ăn hủ tiếu, tôi thích chọn ngồi gần xe hủ tiếu để vừa ăn vừa ngắm những bức tranh kiếng vừa tưởng tượng đến những điển tích trong tranh vẽ. Đó là một cái thú mà có lẽ chỉ có đi ăn hủ tiếu mì mới có được.

Mì má heo (ảnh: baokiengiang.vn)

Các quán hủ tiếu mì truyền thống ở Chợ Lớn được phân ra ba đẳng cấp theo một quy luật ngầm bất thành văn. Đầu tiên là những xe kiếng bán dạo, cứ tối đến là lại chọn một góc phố nào đó mà đứng, bày mấy cái bàn inox và mấy chiếc ghế con. Những xe này không treo bảng hiệu. Người ăn cứ quen khẩu vị mà tìm đến. Có những chiếc xe đã đứng ở một góc đường nào đó trong Chợ Lớn gần nửa thế kỷ, trải qua mấy thế hệ chủ, mà vẫn có khách quen đến ăn.

Loại thứ hai là những quán hủ tiếu nhỏ bán trong nhà, có thể có hoặc không có bán điểm tâm được gọi là “mì gia”. Tên quán thường gồm hai chữ và có chữ “Ký”. Có tiệm thì viết tên theo âm Hán Việt bên cạnh chữ Hoa như Tuyền Ký, Lâm Ký, Vĩnh Ký. Cũng có tiệm ghi thẳng phiên âm tiếng Quảng Đông bằng tiếng Việt như Phoóng Ký (âm Hán Việt là Phương Ký) hay Dậu Ký (Hữu Ký).

Cuối cùng là những quán to và sang trọng gần như một nhà hàng, bán nhiều loại hủ tiếu và điểm tâm khác nhau. Thực khách ở những quán này thường là đi với gia đình hoặc bằng hữu, vừa ăn hủ tiếu mì vừa ăn các món điểm tâm há cảo xíu mại và ngồi nhẩn nha uống trà tán gẫu hết nguyên buổi sáng. Đây là những quán tên ba chữ và cuối cùng thường kết thúc bằng chữ “Viên” như “Đông Hưng Viên”, “Tân Lạc Viên”, “Quảng Huê Viên”…

Mì hoành thánh (ảnh: VOV)

Kéo mì cũng lắm công phu

Hai thành phần chính của món “hủ tiếu mì” là hủ tiếu và mì. Hủ tiếu của người Hoa thường ăn là loại cọng lớn như bánh phở và mềm nên thường được người Việt gọi là hủ tiếu mềm, để phân biệt với loại hủ tiếu cọng nhỏ ăn dai dai thành phần chính của món hủ tiếu Nam Vang hay hủ tiếu Mỹ Tho.

Có người cho rằng hủ tiếu là biến thể của món mì, khi không có bột mì để làm nên sợi mì thì phải làm bằng bột gạo. Hủ tíu có thể đặt mua ở các lò làm bánh phở hay bún, nhưng mì thì thường được các xe hủ tíu mì làm tại chỗ. Mì thường làm bằng bột mì trộn với trứng gà để tạo độ dai và mùi thơm và kéo thành sợi dài và sau đó quấn thành vắt hình quả trứng. Mỗi tiệm mì có một bí quyết kéo mì khác nhau để tạo thương hiệu riêng.

Làm mì hay còn gọi là “kéo mì” là cả một nghệ thuật, đòi hỏi sức khỏe, sự khéo tay và nhanh nhẹn chính xác. Người kéo mì sẽ nhào một cục bột mì to khoảng 1-2 kg, sau đó dùng tay kéo dài nó ra rồi gấp đôi lại, rồi lại chà thêm một lớp bột mì khô bên ngoài để những sợi mì không dính lại với nhau. Cứ mỗi lần kéo vào gấp đôi lại, cục bột sẽ dài hơn và mỏng đi cho tới lúc biến thành những sợi mì vừa dài vừa mảnh.

Ảnh: VOV

Thỉnh thoảng cao hứng, sư phụ kéo mì lại tung cục bột mì đang kéo lên cao để nó quay vòng vòng trên đầu rồi lại chụp lấy và kéo tiếp. Nói thì lâu chứ làm thì rất nhanh. Đôi tay người làm mì cứ thoăn thoắt kéo bột, chập bột rồi lại kéo, lại chập, chẳng mấy chốc cục bột to tướng đã trở thành những sợi mì. Sau đó là đến công đoạn cắt mì và quấn lại thành từng vắt và phủ lên đó một lớp bột mì sống để cho các vắt mì đừng dính vào nhau, rồi xếp vào ngăn tủ kính trên xe mì. Đó gọi là mì tươi, khách ăn tới đâu thì làm tới đó và buộc phải bán hết trong ngày. Nếu để qua đêm thì sẽ mất vị ngon.

Do việc làm mì tươi đòi hỏi nhiều công sức kỹ thuật cũng như khó bảo quản nên một số xe mì dùng vắt mì khô để thay thế. Những vắt mì khô cũng được làm từ cùng nguyên liệu là bột mì trộn trứng nhưng lại được kéo bằng máy trong các lò sản xuất công nghiệp và sau đó được sấy khô, đóng vào bao ni lông đem bán ở các cửa hàng đồ khô ở chợ. Dĩ nhiên mì khô không thể nào sánh được với mì tươi làm tại chỗ về độ thơm ngon. Người sành ăn vừa cắn vào cọng mì có thể nhận ra ngay đó là mì tươi hay mì khô.

Người ăn hủ tiếu mì sành điệu chỉ thích những quán có làm mì tươi chứ không bao giờ ăn mì khô thương phẩm bán trong túi ni-lông ngoài chợ. Khi luộc lên trong nước lèo, cọng mì có màu vàng óng, hơi trong và ăn dai dai sần sật và thơm mùi trứng. Còn mì khô không có đặc điểm này, đã vậy còn rất dễ nát nếu trụng nước sôi quá tay.

Thế giới hủ tiếu mì

Thế giới hủ tiếu mì người Hoa rất phong phú và đa dạng với mì xá xíu, mì thập cẩm, mì hoành thánh, hủ tiếu cá, hủ tíu bò viên, hủ tíu gà xé, hủ tíu mì sườn… Cũng giống món phở của người Việt, “linh hồn” của món hủ tiếu mì chính là nồi nước lèo được nấu nhiều giờ bằng xương heo hay xương gà và khô mực để lấy nước ngọt.

Nước dùng của loại này thường trong và vị ngọt thanh. Khi ăn, người ta trụng hủ tiếu và mì vào nước sôi cho chín rồi bỏ vào tô, xếp thịt, cá, tôm, gan, cật… lên trên, rắc thêm hành lá, hẹ, tóp mỡ rồi chan nước lèo vào. Tùy theo sở thích mà người ăn có thể chỉ ăn mì hoặc ăn hủ tiếu hoặc ăn cả mì lẫn hủ tiếu. Sợi mì vàng, dai dai và thơm mùi trứng còn sợi hủ tiếu thì trắng và mềm khi ăn chung với nhau tạo nên một khẩu cảm đối lập khá thú vị.

Mì cật (ảnh: Thanh Niên)

Biến thể của hủ tiếu mì nước là hủ tiếu mì khô, với mì riêng và nước lèo riêng. Với kiểu ăn này thì người bán sẽ trộn dầu hàu, nước tương, dầu mè vào tô hủ tiếu mì đã trụng nhưng không chan nước lèo, còn nước lèo thì được đựng trong một chén riêng để người ăn chan vào từ từ hoặc húp riêng ở ngoài. Nhiều người thích ăn hủ tiếu mì theo cách này vì sợi mì được trộn với dầu hào có vị rất đậm đà và dai hơn mì nước, vì không bị ngâm trong nước lèo quá lâu.

Khác với cách ăn phở hoặc bún của người Việt, người Hoa ăn hủ tiếu mì nước trong không bỏ rau sống, giá hay chanh mà chỉ bỏ vài lá xà lách và nhiều hẹ vào để hút bớt chất dầu mỡ. Các quán bán hủ tiếu mì ở Sài Gòn sau này do để phục vụ khẩu vị của thực khách người Việt nên để thêm rổ rau giá sống, chanh tươi cắt lát và thậm chí chai nước mắm để người ăn nêm nếm. Riêng tôi, tôi không bao giờ nêm nếm tô hủ tiếu mì của mình bằng nước mắm hay vắt chanh vào vì như vậy thật sự rất trái vị.

Nói về gia vị để nêm nếm khi ăn hủ tiếu mì, trên các bàn ăn trong quán hủ tiếu mì luôn có bốn hũ: Xì dầu, dấm đỏ, sa tế và ớt ngâm. Xì dầu và dấm đỏ được đựng trong hũ thủy tinh có nắp nhựa màu xanh lá cây và màu đỏ đục hai lỗ ở hai đầu – xanh là xì dầu, còn đỏ là dấm. (Hồi còn nhỏ, tôi luôn thắc mắc tại sao trên nhãn nước tương Nam Dương hiệu con mèo đen có ghi chữ “tàu vị yểu”. Người Quảng Đông gọi nước tương là “xì dầu”, là cách nói tắt của từ “tầu xì dầu” (dầu đậu tương) mà ra, và “tàu vị yểu” có thể lại là một cách đọc trại của “tàu xì dầu” chăng?)

Còn sa tế và ớt ngâm thì đựng trong hũ sành trắng viền xanh có muỗng nhỏ để múc. Người ăn có thể rót nước chấm thẳng vào trong tô của mình hoặc cầu kỳ hơn thì rót mỗi thứ một chút ra một cái đĩa nhỏ rồi dùng đũa trộn đều với nhau rồi gắp thịt chấm vào đĩa. Ăn hủ tiếu mì mà thiếu xì dầu, dấm đỏ và sa tế cũng như ăn bún bò thiếu ớt khô hay bún riêu thiếu mắm tôm vậy. Một thứ gia vị nữa không thể thiếu của hủ tiếu mì là tóp mỡ (tiếng Quảng Đông gọi là “chúy dầu cha”).

Tóp mỡ là thứ không nên thiếu trong một tô hủ tiếu mì tàu (ảnh: Thanh Niên)

Mỡ mua về được xắt hạt lựu sau đó thắng ra lấy nước mỡ, còn riêng cái phần tóp mỡ giòn giòn béo ngậy thì luôn được giữ lại, dùng để rắc vài cục lên tô hủ tiếu mì. Vì lý do sức khỏe, nhiều người bây giờ yêu cầu không cho tóp mỡ vào tô của họ nhưng ăn hủ tiếu mì mà thiếu tóp mỡ thì cái sự thú vị cũng giảm đi đáng kể.

27/11/2023

Tu Phật

 


Một người đến tu viện.

Thiền sư hỏi: “Ông muốn làm gì ở đây?”

Người đàn ông trả lời: “Tôi đến để tu Phật.”

Thiền sư trả lời: “Phật không có hỏng, không cần ông tu sửa, ông tốt hơn là tự tu sửa chính mình.”

Cảm ngộ: Tu là sửa mình, không phải sửa người.

25/11/2023

Công năng của Đại Bi Chú đối với Phật tử hành Thiền


Cửa Phật có đến tám vạn bốn ngàn pháp môn, một người học Phật dù cố gắng hành trì, tu tập trải qua hằng hà sa số kiếp cũng không dễ gì có thể lĩnh hội hết tất cả nội dung phong phú đó huống là chỉ một đời người.

Cho nên, tùy theo căn cơ, duyên nghiệp, một khi đã phát tâm đi vào con đường giải thoát, hành giả hoặc nhờ phúc duyên được chư Phật, chư Bồ Tát độ trì dẫn dắt, hoặc do minh sư chỉ bảo, mỗi người cần nên tự chọn cho mình một pháp môn để tu tập.

Có rất nhiều pháp môn tu học phổ biến trong đại chúng hiện nay như Tịnh Độ, Mật Tông, Thiền Định… Pháp môn tuy có thể khác nhau, nhưng một khi đã tự xem mình là trưởng tử của Như Lai, hạnh nguyện của mỗi hành giả đều giống nhau, đó là noi theo ánh sáng của chư Phật, quyết tâm xé bỏ bức màn vô minh, đạp qua nẻo luân hồi sinh tử để đi vào con đường giải thoát, tiến đến đạo qủa bồ đề, hầu mang lại an vui, phúc lợi không những cho riêng mình mà còn cho toàn thể chúng sinh.

Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ”, đó là tâm nguyện chung của một người mang hạnh nguyện Bồ tát vào đời, dù khoác trên mình chiếc áo tăng sĩ hay hàng tại gia cư sĩ.

Nhưng một người dù có thiện tâm, hảo ý đến bao nhiêu mà không có khả năng thực hiện được ý nguyện của mình thì thiện tâm hảo ý cũng trở thành vô ích.

Như một người trông thấy kẻ bị nạn sắp chết đuối dưới dòng nước chảy xiết, nhảy xuống định cứu, thế nhưng bản thân mình lại không biết bơi, chẳng những đã không cứu được người, vừa thiệt thân mạng mình một cách vô ích, lại còn gây trở ngại thêm cho công tác cứu hộ.

Cho nên, muốn độ người trước hết phải độ ta, có nghĩa là phải xét xem ta có đủ khả năng, tư cách để độ người hay không? Muốn thế mỗi người phải luôn tích cực, tinh tấn tu tập không ngừng nghỉ mới có thể từng bước tiến dần đến ánh sáng giác ngộ.

Có thể nói một cách khẳng định rằng, để đạt được cứu cánh giác ngộ không có con đường tu tập nào khác hơn ngoài con đường Thiền định.

Chư Phật, chư Bồ Tát, các vị chư Tổ cũng đều đã phải trải qua con đường đó.

Chính Đức Thế Tôn đã từng nhấn mạnh đến lợi ích quan trọng của thiền định: “Thiền định là phương tiện duy nhất để thanh tịnh nội tâm, tiêu trừ phiền não.” (Samyutta, 16:13 – Tạp A Hàm), và chính Ngài cũng đã trải qua 49 ngày đêm thiền định rốt ráo trước khi chứng đạt được đạo quả bồ đề.

Chúng ta, những người học Phật, dĩ nhiên cũng không có một lựa chọn nào khác hơn.

Tuy nhiên, một vấn nạn lớn đặt ra cho những người mới tập tễnh bước chân vào cửa Thiền, là làm sao tìm ra cho mình một phương pháp thích ứng để con đường tu chứng của mình mau đạt được kết quả mà không bị lạc lối trong rừng Thiền mênh mông, chẳng những đã không đạt được cứu cánh giác ngộ mà đôi khi lại còn có thể bị rơi vào con đường ma đạo.

Muốn học đạo phải tìm thầy. Có rất nhiều minh sư ở khắp mọi nơi để Phật tử có thể tìm đến tham cầu, nhưng nếu vì một lý do nào đó mà hành giả không có cơ duyên hay phương tiện để gặp gỡ họ, thì xin hướng dẫn qúy vị đến gặp một vị Đại minh sư, một “Người” rất quen, luôn luôn gần gũi bên cạnh chúng ta, luôn luôn lắng nghe những lời khẩn cầu của chúng ta với tất cả sự quan tâm và tấm lòng thương yêu rộng lớn để sẵn sàng giúp đỡ mà không cần đòi hỏi một điều kiện thù đáp nào.

Vị minh sư đó không ai khác hơn là Đức Bồ Tát Quán Thế Âm và với phương tiện thiện xão của Ngài, thần chú “Thiên Thủ Thiên Nhãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni” (Đại Bi Chú), sẽ giúp đỡ cho bất cứ ai khi trì tụng Thần chú này đúng phương pháp chắc chắn sẽ mau chóng bước chân vào cõi Thiền, cũng như đạt được mọi điều sở nguyện.

Như người cùng tử, suốt một đời rong ruổi ngược xuôi, đến khi mang chiếc thân tàn trở về lại ngôi nhà cũ của Cha mình mới khám phá ra viên ngọc vô giá trong chiếc áo rách nát tả tơi theo năm tháng mà ngày xưa người cha vì lòng yêu thương đã khâu vào trước khi đứa con bỏ nhà đi hoang.

Thần chú Đại Bi, chính là viên ngọc vô giá đó và hôm nay, như người cùng tử năm xưa, chúng ta bất ngờ khám phá lại kho tàng không những sẽ làm giàu có, phong phú cho tâm hồn đang khô kiệt của chúng ta, mà còn là chiếc chìa khóa mở cho ta vào cánh cửa thênh thang của đạo quả giác ngộ, vô thượng bồ đề.

 



24/11/2023

Người thông minh thường ít bạn

 


Sau khi phân tích kết quả của các nghiên cứu, nhà tâm lý học Satoshi Kanazava thuộc của Trường Kinh tế London và Norman Li thuộc Đại học Quản trị Singapore, đã đi đến một số kết luận:

Thứ nhất, như một quy luật, những người sống ở các khu vực đông dân cư cảm thấy ít hạnh phúc.

Thứ hai, để cảm thấy hạnh phúc, chúng ta cần liên lạc thường xuyên với bạn bè.

Thứ ba, những người có trí thông minh cao lại ngoại lệ với các quy tắc trên.

Người có chỉ số IQ càng cao thì càng ít giao tiếp. Những người có trí thông minh cao thường có ít bạn bè. Não của người thông minh có một sự khác biệt trong cách xử lý thông tin giao tiếp.

Những người thông minh dường như sống trong thế giới nhỏ bé của riêng mình. Hầu hết các thiên tài đều cô đơn, ít người hiểu và chấp nhận điều đó. Người thông minh nhiệt tình với những điều quan trọng đối với họ hơn là việc giao tiếp cộng đồng.

Những người thông minh dành phần lớn thời gian của họ để đạt được mục tiêu dài hạn. Họ tìm thấy niềm hạnh phúc trong những hoạt động có mục đích.

Một nhà khoa học làm công việc nghiên cứu một vắc-xin ung thư hay một nhà văn đang viết một cuốn tiểu thuyết không cần tương tác thường xuyên với những người khác. Đó là bởi vì việc này có thể làm sao lãng hoạt động chính của họ, có thể ảnh hưởng tiêu cực đến cảm giác của họ về hạnh phúc và phá vỡ sự hài hòa nội tâm của họ.

Nói chung, người thông minh có nhiều khả năng thích nghi. Đó là lý do tại sao những người thông minh có thể dễ dàng sống theo các quy tắc của riêng mình mà không cần gắn bó nhiều với cộng đồng. Trí thông minh cao mang lại cho họ sự tự do, để không phải dựa vào người khác và dễ dàng đạt mục tiêu của mình một cách độc lập.

21/11/2023

Người với Người sống Phải Thương Nhau




Trong cuộc sống, đôi khi vì vô tình chúng ta đã làm những việc không nên mà phạm những sai lầm để phải hối tiếc cả đời.
Trải qua những kinh nghiệm này, người xưa đã để lại những lời dạy giúp người đời sau không phải hối tiếc vì những sai lầm không đáng có. Hãy cùng nhớ kỹ những điều dưới đây.

Đối nhân xử thế


Đối với người khác:
Tuyệt đối không được ngạo mạn, châm biếm, chế giễu họ. Người xưa cho rằng, người luôn ngạo mạn, cho rằng mình hơn người là người chưa trưởng thành, trí huệ không cao.
Giữa bạn bè, điều tối kỵ là nghi ngờ vô căn cứ.
Nghi ngờ vô căn cứ là điều khiến mọi người dễ dàng xa nhau. Bạn bè không có lòng tin tưởng tuyệt đối sẽ rất khó duy trì được mối quan hệ tốt đẹp.
Trong gia đình:
Điều khuyết thiếu lớn là không có quy tắc, gia quy. Từ xưa đến nay, những gia tộc lớn, hiển vinh đều là những gia tộc có gia quy đúng đắn, rõ ràng. Con cháu trong gia tộc đều tuân theo gia quy một cách cẩn thận và kính trọng.
Đối với con cái:
Tuyệt đối không dùng lời nói nhiếc móc, rỉa rói người già. Khổng Tử nói rằng, việc hiếu thảo khó khăn nhất của con cái đối với cha mẹ chính là việc giữ được nét mặt vui tươi. Cha mẹ nhìn con cái có nét mặt khó khăn, sao có thể vui được, huống chi phải nghe những lời nhiếc móc?
Người già lại dễ tủi thân, động lòng, cho nên chỉ một lời nói, vô tình có thể khiến cha mẹ tổn thương và dẫn đến cái kết không hay.
Việc hiếu thảo khó khăn nhất của con cái đối với cha mẹ chính là luôn giữ được nét mặt vui tươi.
Đại kỵ giữa vợ chồng 

Là sự coi thường đối phương. Người xưa cho rằng giữa vợ chồng phải “tương kính như tân”, luôn tôn trọng lẫn nhau. Trong cuộc sống, hai người ở cùng nhau lâu ngày, sẽ coi nhẹ việc “tôn trọng” lẫn nhau, họ cho rằng điều đó là không cần thiết. Nhưng đây lại là điều đại kỵ mà người xưa khuyên mọi người không nên mắc phải.
Đối với cha mẹ:
Không được quá cưng chiều con cái, đáp ứng mọi yêu cầu của con một cách vô điều kiện. Hãy cho con cái biết được rằng, mỗi một vật, mỗi một thứ mà cha mẹ cho con đều phải đổ mồ hôi mới có được để con biết quý trọng công sức của người khác. Thường xuyên cưng chiều con quá, trẻ sẽ cho rằng, những điều trẻ muốn là thứ đương nhiên cha mẹ phải đáp ứng.

Những đại kỵ trong nghề nghiệp

Đối với người làm quan: Điều đại ký tránh làm là lộng quyền
Đối với quan tòa: Tuyệt đối không được thiên vị
Đối với người làm kinh doanh: Điều tối kỵ là gian dối
Đối với người làm nghệ thuật: Điều đại ký là dung tục
Đối với thầy thuốc: Tham của cải là điều tối kỵ không nên để thân mắc phải
Đối với người dạy học: Qua loa, lấy lệ là đại kỵ
Đại kỵ trong làm việc chính là tùy tiện, bạ đâu làm đấy. Một người làm việc tùy tiện, không tuân thủ theo quy tắc thì sẽ rất khó để đạt được thành quả.
Đại kỵ đối với lỗi lầm chính là cố chấp
Không buông bỏ được. Trong cuộc đời, ai cũng không tránh khỏi việc phảm phải sai lầm dù nhỏ hay lớn. Cứ mãi canh cánh bên lòng mà không bỏ được xuống chi bằng hãy cải sửa để lần sau tránh phạm phải ?
Đại kỵ trong học tập chính là sự cẩu thả, khinh suất. Cẩu thả, khinh suất sẽ khiến con người khó đạt được sự thành công.
Cẩu thả, khinh suất sẽ khiến công việc không được hoàn thành thành tâm.

Những điều nên tránh trong hành vi

Trong ăn uống, điều tối kỵ một người cần ghi nhớ cả đời chính là sự vô độ, quá hạn độ. Một người ăn uống vô hạn độ không chỉ khiến bản thân bị ảnh hưởng xấu mà còn khiến cho dục vọng ăn uống ngày càng tăng, mất kiểm soát.
Trong lời nói, sự khoe khoang, thổi phồng là điều người xưa rất kỵ húy. Một người mà trong mỗi lời nói đều có sự thổi phồng, khoa trương sẽ khiến người khác mất lòng tin, lời nói không chân thật.
Trong sự nghiệp, điều đại tối kỵ chính là sự buông bỏ dễ dàng, vừa gặp khó liền buông bỏ ngay. Người như vậy sao có thể đạt được sự thành công?
Hãy nhớ, ta có lớn là nhờ cha mẹ bớt cơm, bớt áo. Đừng bao giờ ngạo mạn, châm biếm, hay từ chối họ.
Đạo làm người tới từ lòng biết ơn. 


18/11/2023

Facebook và Google biết về bạn rất rõ - bài viết đã chỉnh sửa

 The Guardian


Việc thu thập thông tin cá nhân đang vượt xa khỏi khả năng tưởng tượng của rất nhiều người trong chúng ta. Bạn chắc chắn không bao giờ cho phép ai đặt camera hay lắp thiết bị nghe lén trong nhà mình, hay gắn thiết bị định vị nào đó trên người bạn. Nhưng hãy xem các đại gia công nghệ như Google và Facebook đang làm gì với chúng ta.
Bạn sẵn sàng chưa? Đây là những gì Facebook và Google biết về bạn
  • Google biết bạn đã ở đâu, nơi bạn đã đến.
  • Google biết tất cả mọi thứ mà bạn tìm kiếm – và đã từng xóa
  • Google có hồ sơ quảng cáo của bạn
  • Google biết tất cả các ứng dụng mà bạn đang dùng
  • Google có tất cả lịch sử YouTube của bạn
  • Dữ liệu mà Google có về bạn có thể lấp đầy hàng triệu file văn bản.
  • Facebook cũng biết đến từng chân tơ kẽ tóc về bạn
  • Facebook lưu trữ tất cả mọi thứ từ biểu tượng cảm xúc cho đến địa điểm đăng nhập của bạn.
  • Họ có thể truy cập vào webcam và microphone của bạn
  • Google phân loại và sắp xếp các dữ liệu mà họ lưu trữ về bạn
  • Google biết bạn đang tham dự sự kiện gì, và khi nào
  • Và Google có cả những thông tin mà bạn đã xóa
  • Google có thể biết về lịch tập thể dục của bạn
  • Và họ lưu ảnh của bạn
  • Google có tất cả email mà bạn đã gửi
  • Và còn nhiều hơn nữa…

Vì bài viết dài và chi tiết nên tôi đưa đường dẫn để các bạn tham khảo.
Đây là thông tin đã dịch từ bài đăng trên The Guardian  nên an toàn:

15/11/2023

Tác dụng của việc nâng cao chân trước khi đi ngủ

 nhặt trên net và biên tập chút.



Nếu mỗi đêm trước khi đi ngủ, chúng ta dành 15 phút nâng cao chân; thực hiện kiên trì hai hoặc ba tháng, có thể bảo vệ tim, giảm lipid máu, ổn định huyết áp và đường huyết, chống táo bón, đại tiểu tiện không tự chủ, khó tiêu, phì đại tuyến tiền liệt và các bệnh khác, có tác dụng giảm nhẹ và phòng ngừa nhất định, có thể đạt được cải thiện thể chất, tăng cường năng lượng. Tội gì không làm thử các bạn nhỉ?

1. Thúc đẩy giải độc gan, giải độc thận

Khi nâng cao chân, máu sẽ nhanh chóng chảy trở lại gan, thận, thúc đẩy việc giải độc.

2. Thăng thanh giáng trọc, chính khí bội tăng

Khi nhấc chân lên cao có thể dẫn khí trọc từ phần dưới được bài tiết, thăng thanh giáng trọc, chính khí tăng gấp bội.

3. Đả thông hai mạch nhậm đốc, khí huyết thông suốt

Khi nhấc chân lên cao, huyệt Thần Môn (ở vùng rốn) và Mệnh Môn (dối diện đằng lưng)  đồng vận khí, đả thông 2 mạch nhâm đốc, khí huyết thông suốt, lỗ chân lông giãn nở, tăng trao đổi chất ở da và tác dụng chuyển hóa.

4. Bảo vệ tim, ổn định huyết áp

Khi nhấc chân lên cao, bởi vì đan điền huấn luyện hô hấp, có thể giảm khí trọc trong lồng ngực, giải quyết tâm tư phiền muộn. Nếu tim đập thình thịch, nâng cao chân giúp chức năng tim trở lại bình thường, giảm áp lực tâm lý, huyết áp ổn định.

5. Giảm lipid máu, ổn định lượng đường trong máu

Đổ mồ hôi khi nâng cao chân có thể giúp bài tiết một phần độc tố ra khỏi cơ thể, đốt cháy các chất béo một cách tự nhiên. Do tỳ chủ tứ chi, nhấc chân cũng vận động tỳ, vì vậy lượng đường trong máu có thể ổn định.

6. Bảo vệ dạ dày và ruột, tăng cường chức năng sinh lý

Khi nâng cao chân, nhu động của ruột sẽ tăng lên, bàng quang hoạt động mạnh hơn. Tiêu hóa do đó cũng tốt hơn, tăng sự thèm ăn và phòng táo bón.

7. Bảo vệ cột sống, chống thoái hóa khớp

Khi nâng cao bàn chân, cột sống được duy trì cân đối, cơ bắp toàn thân co giãn, khí huyết lưu thông, có thể ngăn ngừa thoái hóa khớp.

8. Phòng ngừa và điều trị rối loạn giấc ngủ, bảo vệ tâm trí

Khi nâng cao chân, bởi vì các cơ quan nội tạng toàn thân hoạt động, tâm sinh lý điều chỉnh bình thường, rối loạn giấc ngủ biến mất không dấu vết. Đầu óc tỉnh táo, trí tuệ, trí nhớ chắc chắn sẽ tăng lên, đây là một biểu hiện của sức khỏe.

Phương pháp nâng cao chân

1. Nằm thẳng trên giường, giường không thể quá mềm, hai tay chồng lên nhau nhẹ nhàng đặt ở trên đan điền, hai chân khép lại.

2. Nâng chân thẳng lên trời, sau đó giữ nguyên đùi, bắp chân hạ xuống, tạo với đùi góc 90 độ, bàn chân hướng về phía tường.

3. Giữ động tác này trong 15 phút.

Lưu ý: Trước và sau khi nâng cao chân, cần uống 300 ml nước ấm, tĩnh tâm, giữ thoải mái, thở tự nhiên, không nín thở, dựa vào khí lực đan điền và thắt lưng để hỗ trợ nửa dưới của cơ thể khỏi bị đau.

Nếu ta không thể làm điều đó trong 15 phút một lần thì có thể chia ra thực hiện trong 3 lần.

Cách cụ thể là:

1. Bắt đầu “nâng cao chân”, đếm trong im lặng 200 lần, sau đó đặt chân xuống, trong tâm trí đếm nhẩm 100 lần.

2. Sau đó “nâng cao chân” lần thứ hai, trong tâm trí đếm 200 lần, sau đó đặt chân xuống để nghỉ ngơi, đếm trong tâm 100 lần.

3. Lần thứ ba “nâng cao chân”, đếm trong tâm thêm 200 lần nữa là hoàn thành.

Mình thì vận dụng bằng cách: Nằm dưới sàn, mông sát tường, 2 tay úp lên rốn và 2 chân thẳng tựa nên tường tạo góc vuông với thân. Thấy hiệu quả cũng tương tự.

Ảnh minh hoạ


Trong quá trình “nâng cao chân”, chân hơi tê, bàng quang có chút đau nhức, giống như cơ bắp kéo rất căng. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, thực hành nâng chân trong 15 phút, được rất nhiều lợi ích!

Các bạn hãy thử xem.


14/11/2023

Giải thích vì sao không sợ đi tiểu đêm

 st trên net



Tiến sĩ Bansal, bác sĩ nổi tiếng của Shivpuri (Ấn Độ), giải thích rằng tiểu đêm thực chất là một triệu chứng của sự tắc nghẽn lưu lượng máu đến tim và não. Người lớn và người cao tuổi bị nặng nhất vì họ thường xuyên phải dậy vào ban đêm để đi tiểu. Người cao tuổi không uống nước trước khi đi ngủ vào buổi tối vì sợ làm phiền giấc ngủ. Họ cho rằng nếu uống nước sẽ phải dậy đi tiểu lại.

Những gì họ không biết là không uống nước trước khi ngủ hoặc sau khi đi tiểu đêm là nguyên nhân quan trọng gây ra các cơn đau tim hoặc đột quỵ vào sáng sớm thường xuyên ở người lớn và người cao tuổi.

Thực tế, tiểu đêm có nghĩa là đi tiểu nhiều lần chứ không phải do rối loạn chức năng bàng quang. Điều này là do chức năng tim ở người già giảm dần theo tuổi tác, vì tim không còn khả năng hút máu từ phần dưới của cơ thể.

Trong trường hợp như vậy, ban ngày khi chúng ta ở tư thế đứng, lượng máu chảy xuống nhiều hơn. Nếu tim yếu, lượng máu về tim không đủ và tăng áp lực lên phần dưới của cơ thể. Đó là lý do tại sao người lớn và người cao tuổi bị sưng phù ở phần dưới của cơ thể trong ngày. 

Khi họ nằm xuống vào ban đêm, phần dưới của cơ thể được giảm bớt áp lực và do đó rất nhiều nước sẽ được lưu trữ trong các mô. Nước này trở lại vào máu. Nếu có quá nhiều nước, thận sẽ phải làm việc nhiều hơn để tách nước và đẩy nó ra khỏi bàng quang. Đây là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến chứng tiểu đêm.

Vì vậy, thường mất khoảng ba hoặc bốn giờ từ khi bạn nằm xuống để ngủ và lần đầu tiên bạn đi vệ sinh. Sau đó, khi lượng nước trong máu bắt đầu tăng trở lại, sau ba giờ người ta phải đi vệ sinh lại.

Bây giờ câu hỏi được đặt ra là tại sao sợ tiểu đêm không uống nước lại là nguyên nhân quan trọng gây ra đột quỵ não hoặc nhồi máu cơ tim ?

Câu trả lời là sau khi đi tiểu 2 hoặc 3 lần, có rất ít nước trong máu. Lượng nước trong cơ thể cũng bị giảm đi do hô hấp. Điều này làm cho máu trở nên đặc và dính và nhịp tim chậm lại trong khi ngủ. Do máu đặc và máu chảy chậm nên mạch máu bị hẹp dễ bị tắc...

Đây là lý do tại sao người lớn và người cao tuổi luôn bị phát hiện đau tim hoặc tê liệt vào khoảng 5-6 giờ sáng. Trong tình trạng này, họ chết trong giấc ngủ.

1/ Điều đầu tiên cần nói với mọi người rằng, tiểu đêm không phải là sự cố của bàng quang mà là vấn đề của quá trình lão hóa.

2/ Một điều nữa cần nói với mọi người là bạn nên uống nước ấm trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy để đi tiểu đêm. Không sợ tiểu đêm. Uống nhiều nước, vì không uống nước có thể giết chết bạn.

3/ Điều thứ ba là để tăng hiệu quả hoạt động của tim, bạn nên tập thể dục nhiều hơn trong thời gian bình thường.

Cơ thể con người không phải là một cỗ máy sẽ xấu đi nếu lạm dụng nó, ngược lại, càng sử dụng nhiều, nó sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn. 

4/ Điểm cuối cùng, không ăn thức ăn không tốt cho sức khỏe, đặc biệt là đồ ăn nhiều tinh bột và đồ chiên.

------------------
Lương y Đinh Công Bảy, Tổng Thư ký Hội Dược liệu TP HCM,
giải thích:

Hay tiểu đêm ở người trẻ thì có thể nghĩ đến việc viêm tiết niệu nhưng ở người lớn tuổi (50 trở lên) thì là hiện tượng bình thường, không sao hết. Đơn giản là do tuổi tác khiến van bàng quang nhạy hơn.

Ngoài ra, đi tiểu nhiều lần hơn (kể cả ban ngày) ở người lớn tuổi còn là một cách cơ thể tự cố gắng giải những độc tố trong cơ thể, đẩy cặn lắng đường bàng quang… ra ngoài tốt hơn, để bù đắp việc các hoạt động trong cơ thể đã yếu đi do tuổi tác.

Với người cao tuổi, việc nhịn nước cả buổi tối vì sợ tiểu đêm là sai. Điều này làm tăng nguy cơ đột quỵ. Nhịn nước, cơ thể sẽ mất nước làm tăng độ đông đặc của máu, từ đó gia tăng nguy cơ hình thành cục máu đông và chính các cục máu đông này dễ dẫn đến cơn đột quỵ.

Ngoài ra, người lớn tuổi bị thiếu nước sẽ dễ bị các tai nạn gãy xương, bởi việc thiếu nước sẽ làm giảm hấp thu canxi, khiến tình trạng loãng xương càng nặng. Ngoài ra, thiếu nước khiến da khô, cơ thể mau lão hóa. Một số hoạt động của cơ thể bị cản trở do mất nước, trên nền một cơ thể đã suy do tuổi tác, dễ dẫn đến nhiều bệnh tật khác.

Việc ta vẫn thức dậy tiểu đêm dù đã cố nhịn nước, rất có thể là do… khát nước. Rất nhiều trường hợp vì khát nước nên mới tỉnh giấc giữa chừng và khi đi uống nước thì bàng quang bị kích thích nên phải đi tiểu.

Ta cần bảo đảm uống nước đầy đủ trong ngày (2-2,5 lít), chia đều ra các khoảng thời gian, mỗi lần uống tầm 200-300 ml. Buổi tối cũng nên uống vừa đủ, không nên nhịn cũng không nên uống quá nhiều. Để giảm tiểu đêm mà cơ thể không mất nước, ta nên uống ly cuối cùng trước khi đi ngủ khoảng 2 giờ. Ly cuối cùng này nên khoảng 200 ml, có thể thay thế nước bằng một ly sữa ấm (sữa động vật hoặc sữa đậu nành), hoặc mật ong pha loãng, ấm. Sữa và mật ong có tác dụng giúp an thần, dễ ngủ ngon.

Ban đêm, nên để sẵn nước ngay đầu giường và uống ngay nếu thấy khát, bởi cảm giác khát có nghĩa là cơ thể đang báo động cần nước, tuyệt đối không được cố nhịn.

 


13/11/2023

Cuộc sống



Con đường ta muốn chọn và con đường ta phải đi thường rẽ về hai hướng, có mấy ai được đi trên con đường như ý?

12/11/2023

Phố cổ Hà Nội năm 1995 qua ảnh của Per Lander

 Nhặt trên net


Loạt ảnh đời thường cực kỳ sinh động ở khu phố cổ Hà Nội năm 1995 do du khách Thụy Điển Per Lander thực hiện.

Trên phố Hàng Đào, khu phố cổ Hà Nội năm 1995.

Quán trà đá và cửa hàng sửa xe đạp trên vỉa hè phố cổ.

Cô gái quạt chả.

Cụ ông bán giày.

Trên phố Nguyễn Siêu.

Đầu phố Cầu Gỗ, khu vực ngã năm Bờ Hồ.

Đầu phố Cầu Gỗ.

Đầu phố Cầu Gỗ.

Đầu phố Cầu Gỗ.

Các cửa hàng giày dép trên phố Hàng Dầu.

Các cửa hàng bán tre nứa trên phố Hàng Gà.

Đầu phố Hàng Gà.

Các nữ sinh sau giờ tan trường ở khu phố cổ Hà Nội.

Một số hình ảnh khác về phố cổ Hà Nội năm 1995.

 

10/11/2023

Đao, kiếm thường có gù dây tua vải ở cuối chuôi

 st trên net


Ai cũng biết tác dụng và chức năng của lưỡi kiếm, đốc kiếm nhưng trên thanh kiếm còn một phần nữa mà không phải ai cũng biết đến chức năng của nó. Phần này là cái gù gắn ở chuôi kiếm, gồm một sợi dây dài khoảng 15 – 20 cm một đầu được buộc chặt vào đuôi kiếm, đầu kia gắn một chùm tua vải sợi.


Từ xưa đến nay, những thanh bảo kiếm thường có những cái gù bằng tua sợi vàng hoặc đỏ rất đẹp, thường các gù này được tết rất tỉ mỉ và công phu, đôi khi còn gắn thêm ngọc bội, vàng… để tăng thêm phần sang trọng. Chính vì thế mà rất nhiều người lầm tưởng rằng gù tua vải sợi là một vật trang trí cho thanh kiếm chứ không có tác dụng gì khác, thậm chí cũng có người nghĩ rằng đây là thiết kế thừa, vì chiếc gù này sẽ gây vướng víu khi thi triển võ công và các chiêu thức.

Gù tua sợi của kiếm không chỉ là đồ trang trí

Thế nhưng những cao thủ, thiền sư ngày xưa lại không màu mè đến thế, họ suy nghĩ và tìm tòi qua bao năm để lĩnh ngộ được những công dụng hữu hiệu của binh khí. Mọi chi tiết trên kiếm, vũ khí đều được tính toán cẩn thận để sao cho đạt được những mục đích thực sự mang lại giá trị chứ không chỉ để đẹp. Điểm khác biệt so với hiện nay có lẽ nằm ở việc biến tướng chiếc gù tua vải thành thứ trang trí, làm ảnh hưởng đến quá trình sử dụng thanh kiếm.

Tác dụng lớn nhất của gù sợi tua giúp tay giữ vững kiếm trong khi xuất chiêu

Quỹ đạo của lưỡi kiếm thường là những đường tròn, người sử dụng kiếm “vẽ” ra vô số những vòng tròn. Hình từ tay truyền qua lưỡi kiếm phát ra trước. Khi kiếm vẽ những đường tròn thì sợi tua quấn vào cổ tay của người cầm nhằm giữ kiếm vững chắc và cân bằng hình ở mũi kiếm tránh xu hướng văng tới trước của lưỡi kiếm. Tóm lại sợi tua giúp tay giữ vững kiếm trong khi xuất chiêu, sử dụng hoặc va chạm.

Trong chiến đấu, mọi chi tiết nhỏ của vũ khí đều được tận dụng tối ưu

Ngoài ra trong một số trường hợp, người dùng kiếm còn có thể gia tăng chiều dài của thanh kiếm bằng gù tua sợi vải khi phi kiếm đi và túm lấy đuôi của sợi vải, sau đó giật lại để gây bất ngờ cho đối thủ. Chiếc gù tua sợi vải này có thể coi là một trong những nét đặc trưng của kiếm, đại diện cho một vài môn phái nổi tiếng như Võ Đang, Hoa Sơn, Thúy Yên, Nga Mi… từ đó đi sâu vào các tác phẩm văn học, phim ảnh, game online và thịnh hành như ngày nay.

Trong Độc Cô Cửu Kiếm Mobile, nhân vật phái Võ Đang đeo thanh kiếm có gù tua vải đặc trưng

Nói đến Độc Cô Cửu Kiếm Mobile, đây là tựa game tái hiện rất chân thực thế giới kiếm hiệp của Kim Dung với 68 bộ bí kíp thất truyền, từ gameplay, hiệu ứng skill đến bối cảnh đều rất sống động. Tuy nhiên nét đặc trưng của phái Võ Đang trong tựa game này lại chưa được thể hiện xuất sắc vì thanh kiếm được thiết kế thiếu mất chiếc gù tua sợi vải quen thuộc. Có lẽ đây cũng là thiếu sót cơ bản của rất nhiều nhà phát triển game hiện nay.

Triệu Vân - nhân vật nổi tiếng nhất với thương pháp bảo khí thời Tam Quốc

Bên cạnh chiếc gù tua sợi vải, cũng có nhiều bộ phận thú vị khác có tác dụng độc đáo trên các binh khí thường thấy như đao, thương… Ví dụ như trong thương pháp, mỗi chiếc thương đều có gù chùm vải (lông) ở đầu ngọn thương. Tác dụng của chùm gù vải này là để làm hoa mắt đối phương khi chiến đấu. Khi quay tròn mũi thương, chùm gù xòe rộng ra làm cho đối phương khó xác định chính xác được vị trí của mũi thương khi đâm đến.

Những vòng kim loại tròn được gắn vào lỗ trên sống đao để át tiếng xé gió

Bên cạnh thương, đao cũng là vũ khí có nhiều “phụ kiện” đặc biệt, ví dụ như những chiếc vòng kim loại nhỏ được gắn vào lỗ trên sống đao. Tác dụng của nó không phải là để treo đao lên vách hay đeo vào dây lưng như nhiều người lầm tưởng. Tác dụng của nó là làm át tiếng xé gió của lưỡi đao do những tiếng loẻng xoẻng của nó gây ra nhằm làm cho đối phương khó xác định được phương hướng và đường đi của lưỡi đao.

Trường đao thì sử dụng cả chuông để át tiếng gió do lực chém mạnh và nhanh hơn