Nhặt đâu đó trên đường
Giữa trưa nắng như đổ lửa, tôi tình cờ gặp một cô gái trẻ đang bán vé số bên đường. Trên tay em là xấp vé số đã nhàu đi vì mồ hôi và nắng gắt. Điều khiến tôi chú ý hơn cả là đôi mắt em không còn nhìn thấy ánh sáng.
Lúc đó, tôi đùa rằng mình đang thất nghiệp, trong người chẳng còn đồng nào và hỏi em có thể cho tôi mượn 20.000 đồng để mua cơm không.
Tôi nghĩ em sẽ từ chối. Nhưng không.
Em lục trong túi, lấy ra 20.000 đồng rồi đưa cho tôi ngay (*). Đó là số tiền được góp nhặt từ việc bán hơn trăm nghìn đồng vé số cả buổi sáng.
Tôi hỏi:
– Sao em lại cho anh tiền?
Em cười nhẹ:
– Em nghe anh nói khó khăn nên em thương. Em cũng khổ mà anh. Em không thấy đường, nhưng còn đi lại được là may mắn rồi. Trước đây có nhiều cụ già thiếu thốn xin em vài chục nghìn, em giúp được thì giúp. Ai khó quá thì mình san sẻ chút, để người ta có cái ăn qua ngày.
Nghe những lời ấy, tôi bỗng thấy nghẹn lòng.
Có những người chẳng có gì trong tay, nhưng lại sẵn sàng cho đi nhiều hơn những người dư dả. Em không giàu tiền bạc, nhưng giàu lòng trắc ẩn.
Để đáp lại tấm lòng đó, tôi mua ủng hộ em 10 tờ vé số và gửi tặng em 500.000 đồng.
Khi cầm số tiền trên tay, em nở một nụ cười thật tươi. Dù đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng, nhưng nụ cười ấy lại khiến mọi thứ quanh tôi như bừng sáng hơn.
Khoảnh khắc ấy làm tôi hiểu rằng, giá trị của một con người không nằm ở chỗ họ có bao nhiêu, mà nằm ở việc họ sẵn sàng chia sẻ bao nhiêu khi chính mình cũng đang thiếu thốn.
(*): Đừng nghĩ người khiếm thị không nhận biết được tiền và mệnh giá của nó. Trời thương, bù đắp cái thiếu sót đó bằng cảm giác và thính giác… rất nhạy, thậm chí họ còn phân biệt rõ tiền thật giả đó.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét