31/01/2026

Cảnh quê đơn nhẹ

 

 
Nhờ ChatGPT vẽ theo ý, nhưng chú ấy vẽ theo chủ quan. 
Lọ diệu buộc chặt như thế để khoe công an Mỹ à? Chán chả buồn sửa.

Cơm ngày hai bữa dọn bên hè

Mâm gỗ muôi dừa, đũa mộc tre,

Gạo đỏ, cà thâm, vừng giã mặn

Chè tươi nấu đặc nước vàng hoe.

 

                     (Đoàn Văn Cừ)

 Cảm nhận:

Trong bài thơ này, tôi cảm về ký ức, do tôi là thị dân gốc, nhưng cảnh quê đâu có lạ vì đã từng trải qua mấy đận. Mà ký ức đâu nằm ở vật, nó nằm ở cách ta đã từng sống với nó.  

Đấy là bữa cơm đã lặp lại cả đời, dù đâu cũng dễ gặp, đến mức không còn nhớ ngày nào, không nhớ ai ngồi đó, chỉ nhớ mùi, ánh, nhịp mà thôi

Vì ký ức trong ta không có vạch thời gian, nó là thời gian đã lắng xuống thành thói quen.

Nhưng ký ức  điều rất khó vẽ. 

Cảm giác “ta đã từng ở đây”, nó không thể kể lại, nó trở về rất khẽ như mùi rơm khó nói.  

Ký ức không rực rỡ, mà bền; không có người tưởng không đúng, nhưng lại vì không thấy bố, không thấy mẹ, không thấy “tôi”, do khi đang sống trong đó, ta không ý thức về mình.  

Chỉ khi rời xa, ký ức mới gọi tên, rồi vẽ lên rõ ràng một cách mờ ảo.

Ký ức là thứ đến sau.  

Ta không nhớ lúc đã sống

 Ta nhớ khi đã đi xa.

Cho nên cảnh quê không buồn, nhưng người xem thơ lại thấy chạnh.

Ai cũng từng có nhưng không ai giữ nguyên được.

Bài thơ này không tả bữa cơm, mà tả một dòng thời gian quá khứ đã trở thành ký ức, quen đến mức người xem tưởng là của mình.

Thế thôi.

 

Say mà ngẫm

 
 

Tranh do Gemini tạo

 

Người say phần lớn không tỉnh táo, nhưng đôi khi trong một số trường hợp, họ cũng có thể thốt ra những lời tận tâm can (do họ đã trải nghiệm và nung nấu suy nghĩ khi tỉnh), thể hiện triết lý nhân sinh cũng hay hay.

Dưới đây là một trong những chia sẻ hiếm hoi ấy, đúng hay sai dùng tâm mà cảm nhận vậy.

·      Nếu cuộc đời của bạn mà lấy tiền làm trung tâm, bạn sẽ phải sống rất khổ.

·      Nếu cuộc đời của bạn mà lấy con cái làm trung tâm, bạn sẽ sống rất mệt mỏi.

·      Nếu cuộc đời của bạn mà lấy tình yêu làm trung tâm, bạn sẽ sống rất đau đớn.

·      Nếu cuộc đời của bạn mà lấy vượt lên người khác làm trung tâm, bạn sẽ sống rất buồn khổ.

·      Nếu cuộc đời của bạn mà lấy sự khoan dung làm trung tâm, bạn sẽ sống rất hạnh phúc.

·      Và…

·      Nếu như cuộc đời của bạn mà lấy việc tự cho là đủ làm trung tâm, bạn sẽ sống rất vui vẻ.

·      Nếu cuộc đời của bạn lấy cảm ân làm trung tâm, bạn sẽ sống rất thiện lương.

Làm người, cung kính bề trên, không khinh bề dưới, đấy chính là Lễ;

Làm việc, việc lớn không hồ đồ, việc nhỏ không tính toán, đấy chính là Trí;

Đối với lợi ích, có thể lấy sáu phần mà chỉ lấy bốn phần, đấy chính là Nghĩa;

Về phẩm cách,  thân tựa như sen, gần bùn chẳng hôi, đấy chính là Liêm (trong sạch);

Đối nhân xử thế, trước sau như một, chân thành đối đãi, đấy chính là Tín;

Tu tâm, hòa ái từ bi, kính trời yêu người, đấy chính là Nhân.

Khi không có tiền, hãy cho đi sự chuyên cần, tiền tài tất sẽ đến, đây gọi là đạo trời không phụ kẻ siêng năng.

Khi có tiền rồi, hãy cho đi tiền tài, như vậy người sẽ đến, đây gọi là của đi người tụ hợp.

Khi đã có người rồi, hãy cho đi yêu thương, sự nghiệp tất sẽ đến, đây gọi là bác ái dẫn dắt lòng người.

Sau khi sự nghiệp thành công rồi, hãy cho đi thật nhiều trí huệ, tất niềm vui sẽ đến, đây gọi là đức hạnh thiên hạ.

Không có mất, thì sẽ không có được!

Nhất định hãy nhớ kỹ………thế gian vốn vẹn toàn.

Bạn đối với người khác như thế nào, người khác sẽ đối với bạn như vậy…

…..

Thôi đi kềnh đã.